Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 420

Anh đã biết thân phận của Huyên Huyên từ lâu, cho nên khi trợ lý Trần đem báo cáo kiểm tra tới, anh mới nói, mình đã biết từ lâu.

Anh chưa từng tiết lộ một chút nào, từ lâu mà anh nói, không phải là ở Cổ Thành, mà là 4 năm trước… Thịch thịch, Diệp Giai Nhi thậm chí có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình, nhất thời, chỉ đứng sững ở đó.

Không còn dáng vẻ tức giận lúc nãy, gai trên người cô giống như bị nhổ xuống, ánh mắt cô dịu dàng, khuôn mặt mềm mại và xinh đẹp.

Cô nhìn bức ảnh, anh nhìn cô, nhìn đôi môi hồng mềm mại giống như một đóa hoa, hai má trắng nõn hơi đỏ lên, còn có ngực nhấp nhô không ngừng… Cô là duy nhất, cũng là độc nhất.

Thậm chí, anh còn cho rằng có phải cô đã hạ độc anh, mới có thể khiến anh mê luyến cơ thể cô như vậy!

Dục vọng lần này quả nhiên còn điên cuồng hơn so với trước kia, chỉ sợ, cơ thể căng cứng này sẽ nổ tung!

Bước về phía trước, cơ thể to lớn của anh hơi cúi xuống, trong lúc cô vẫn chưa định thần lại, đôi môi gợi cảm đã chặn toàn bộ hô hấp của cô lại.

Dù như vậy cũng không thể khiến anh thỏa mãn, cách một lớp quần đỡ lấy mông rồi nâng cô lên, sau đó, đè cô lên tường.

Đột nhiên hoàn hồn lại, Diệp Giai Nhi phản ứng kịch liệt, tay đấm chân đá.

Nhưng anh vẫn tùy ý hôn cô, hai tay nắm lấy tay cô, chống lên đỉnh đầu cô, đôi chân dài đưa về phía trước, chen vào giữ hai chân cô.

Cô rất muốn dùng hai tay cào rách mặt anh, nhưng lúc này, tay và chân đều bị kìm hãm, cộng thêm chân đã mềm nhũn, khiến cô càng thêm bất lực.

Nhưng, hành động của anh càng tùy ý không, tay phải đang nắm lấy cổ tay cô lại được đổi thành tay trái, sau đó, tay trái trực tiếp nâng cằm cô lên, dường như hàm dưới và gáy của cô đã tạo thành một đường thẳng.

Khi mà hai mắt tối sầm lại, sắp không thể thở được nữa, anh mới tốt bụng cho cô một hơi thở, cuối cùng buông cô ra.

Như được đại xá, cô há miệng thở, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào anh, hai tay hung hăng đẩy một cái, đẩy cơ thể anh vẫn đang chen giữa hai chân ra, từng từ từng chữ nói: “Mong anh Thẩm hãy tự trọng!”

Đứng vững lại, bàn tay lớn của Thẩm Hoài Dương ung dung lau sợi chỉ bạc ở trên môi đi, con ngươi đen nháy mang theo sự tà ác: “Cô Diệp rõ ràng có cảm giác với tôi, không phải sao?”

Cơn tức giận xen lẫn sự thẹn quá hóa giận, còn có sự xấu hổ, khiến mặt Diệp Giai Nhi càng thêm nóng, lại nghiến răng nói.

“Loại chuyện giống như lúc nãy, cho dù là người đàn ông và người phụ nữ nào làm cũng đều sẽ có cảm giác, cho dù đối tượng không phải là anh Thẩm, cũng sẽ có cảm giác như vậy….”

Khuôn mặt anh mang theo sự khiêu khích, khiến cô càng thêm hổ thẹn và tức giận với việc mình có cảm giác.

“Cô Diệp đã từng thử với người đàn ông khác?” Đôi mắt của người đàn ông đột nhiên trở nên sắc bén, mang theo sự âm u và mang theo sự áp bức.

“Chuyện này không liên quan đến anh Thẩm!” Dần Dần, Diệp Giai Nhi khôi phục lại nhịp tim và cảm xúc của mình, làm cho bản thân mình bình tĩnh trở lại.

Sau đó, cô lại chuyển chủ đề về vị trí ban đầu: “Anh đã biết Huyên Huyên là con gái của anh, tại sao lần đầu tiên gặp mặt lại giả vờ không quen biết?”

Lúc này, suy nghĩ cẩn thận, mới nhớ đến ngày hôm đó lúc anh và Huyên Huyên gặp nhau, sắc mặt anh nhìn Huyên Huyên rất bình tĩnh, bình tĩnh giống như nhìn một người xa lạ, không chút gợn sóng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK