Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 189

Lòng Diệp Giai Nhi như gương sáng. Cô hiểu, cho dù Thân Nhã có tha thứ cho Trần Vu Nhất thì sự ngăn cách vẫn mãi còn đó, muốn trở lại như lúc trước là rất khó.

Chuyện này chắc chắn sẽ trở thành vết sẹo trong lòng hai người, chỉ cần đụng vào thì nhất định sẽ đau nhức khó chịu.

Hơn nữa, cô cũng biết rất rõ tình cảm của Thân Nhã dành cho Trần Vu Nhất, chính vì yêu quá sâu đậm nên cô ấy mới cảm thấy đau đớn và run rẩy như vậy, nhưng cô lại không thể ra quyết định.

“Tớ định, tha thứ… cho anh ta…”

Một lúc lâu sau Thân Nhã mới chậm rãi mở miệng. Theo từng câu chữ, vết thương đau đớn kia lại bị xé rách thêm.

Không ai hiểu được khi nói ra câu này, cô ấy đang có tâm trạng gì, nặng nề thế nào, đau đớn thế nào, đau đến không thở nổi thế nào.

Câu trả lời như vậy vốn đã nằm trong dự đoán của Diệp Giai Nhi. Ngoài việc an ủi bạn, cô thật sự không biết mình có thể làm gì khác cho cô ấy.

Tại một nơi khác.

Khói thuốc lượn lờ, cả căn phòng riêng ngập trong khói thuốc, cực kỳ nhức mũi.

Thẩm Hoài Dương sải chân bước vào, bàn tay to lớn phẩy đi làn khói bay tới, khói hun làm cho đôi mắt anh cũng phải nheo lại.

Trên ghế sô pha là Trần Vu Nhất đang sống dở chết dở, tay cầm điếu thuốc, trước mặt đã có ba cái gạt tàn chất đầy tàn thuốc.

Hiển nhiên là Quý Hướng Không không chịu được mùi này. Anh ta bóp mũi, nhìn thấy Thẩm Hoài Dương liền mở miệng: “Tại sao gọi cậu mà không thấy ai nghe?”

Nghe vậy, Thẩm Hoài Dương liền sờ túi, mới nhận ra dường như cả ngày hôm nay, anh không mang theo điện thoại di động, vẫn còn ở chỗ tối qua ném đi.

Lông mày anh hơi giật, trầm giọng nói: “Quên mang theo, tình hình cậu ta thế nào rồi?”

“Như cậu thấy đó, sống dở chết dở, hút thuốc khói mù mịt, tôi sắp chết ngạt đến nơi rồi đây, còn tuyên bố từ nay về sau sẽ không uống rượu nữa.”

Quý Hướng Không quả thực không thể chịu đựng được tình huống này, chỉ ngửi thấy mùi khói thôi là anh ta đã cảm thấy buồn nôn.

“Đã biết vậy sao lúc trước còn làm…” Ánh mắt Thẩm Hoài Dương quét qua Trần Vu Nhất, nặng nề ném ra hai chữ: “Đáng đời…”

Trần Vu Nhất lại càng thêm sống dở chết dở, hút thuốc rồi ho khan không ngừng, trên khuôn mặt làm gì còn nét phong lưu ngày thường nữa, chỉ có râu ria xồm xoàm, tiều tụy, lôi thôi lếch thếch.

Quý Hướng Không khẽ hắng giọng, thở hắt ra vài hơi: “Tôi sắp chết ngạt mất rồi, tình hình bên kia thế nào?”

Thẩm Hoài Dương nhún vai, tỏ vẻ mình cũng không rõ tình hình. Anh thấy Trần Vu Nhất như vậy liền cau mày: “Cứ ngồi lỳ ở đây hút thuốc là có thể giải quyết vấn đề à?”

“Thế cậu chủ Thẩm có ý kiến gì hay thì bảo cậu ta đi.”

“Thứ nhất, thương lượng hòa bình để giải quyết vấn đề, thứ hai, ly dị…”

Mà chưa chờ anh nói cho hết lời, Trần Vu Nhất đã đứng phắt dậy khỏi sô pha, trạng thái kích động vô cùng: “Tôi sẽ không ly dị! Tuyệt đối không ly dị!”

Đúng lúc này, cửa phòng riêng bị mở ra từ phía ngoài, Thân Nhã xuất hiện trước cửa, nhìn thoáng qua Trần Vu Nhất đầy lạnh lùng, sau đó xoay người bỏ đi!

Trần Vu Nhất ném tàn thuốc, luống cuống vội vã đuổi theo, nét mặt vô cùng dè dặt, còn không dám gọi tên Thân Nhã.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK