Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 131

Mặt cô ta cứng ngắt, nhưng vài giây sau đã khôi phục lại như thường, cô ta cười nhẹ: “Không ngủ được thì tự nhiên sẽ dậy sớm thôi. Hôm nay thời tiết rất đẹp nhỉ?”

“Lúc này vẫn còn hơi sớm nên không rõ lắm, nhưng mà dự báo thời tiết hôm qua nói rằng hôm nay trời sẽ nắng. Mấy ngày nay trợ lý Thẩm cũng không ra khỏi giường rồi, đợi mặt trời lên cao thì cô có thể đi dạo, tắm nắng và tham gia một số hoạt động.”

“Được, tôi biết rồi…” Cô ta trả lời, nhưng suy nghĩ lại trôi đi xa…

Không ai biết lúc này cô ta đang nghĩ gì… Y tá đổi bình truyền dịch và điều chỉnh tốc độ chảy: “Hôm nay chỉ truyền một bình cho nên sẽ kết thúc nhanh thôi.”

“Được.” Thẩm Hải Băng thu lại ánh mắt xa xăm rồi gật đầu với y tá.

Tốc độ truyền dịch rất chậm, cô ta nhìn bình truyền dịch rồi thu hồi ánh mắt, cô ta muốn ngủ nhưng lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được.

Cho nên cô ta không ngủ nữa, chống tay dựa người vào đầu giường, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Gần chín giờ, Thẩm Trạch Hy mang một hộp giữ nhiệt đến, bên trong đựng cháo trắng mua từ bệnh viện.

Thẩm Hải Băng ăn xong bát cháo, nhìn Thẩm Trạch Hy ngồi trên ghế chơi điện thoại: “Chân của chị dâu cháu thế nào rồi?”

Thẩm Trạch Hy vừa chơi điện thoại vừa đáp: “Vẫn chưa đỡ, đang trong giai đoạn hồi phục, không thể xuống đất được.”

“Vậy cô ấy ăn gì?”

“Anh trai cháu chuẩn bị, còn có trợ lý Tiểu Trương nữa.”

Nghe vậy, mắt Thẩm Hải Băng khẽ chuyển động, cô ta mở miệng, mang theo chút thăm dò: “Anh trai cháu mấy ngày nay đang bận chuyện gì sao?”

“Tập đoàn Thẩm thị quyên tặng rất nhiều vật tư nên anh cả đang thu xếp xử lý.”

“Ngày nào cũng bận như vậy sao? Nếu cháu rảnh thì đến giúp anh trai cháu một tay đi, cô cơ bản đã bình phục rồi, một mình cô ở lại đây được rồi.” Thẩm Hải Băng cười.

Thẩm Trạch Hy nhún vai, cậu ta thờ ơ nói: “Thực ra cũng không sao đâu ạ, anh cả còn về nhà trước cháu nữa cơ. Anh ấy có thể tự mình xử lý, cháu đến chỉ sợ gây thêm rắc rối cho anh ấy thôi. “

“Cháu thường mấy giờ về nhà?” Thẩm Hải Băng nhíu mày: “Có phải lại ham chơi không?”

Nghe vậy, Thẩm Trạch Hy đưa tay đỡ trán: “Cô à, cháu đã hai mươi tuổi, đã là đàn ông rồi, cô cảm thấy cái từ ham chơi này còn thích hợp với cháu không?”

“Có gì không thích hợp, cháu vẫn luôn ham chơi còn gì, chuyện này cần cô nói sao?”

“Cô à, từ nay về sau, cháu hy vọng cô có thể nhìn nhận cháu như một thằng đàn ông, cháu không còn là Thẩm Trạch Hy trước kia nữa đâu.”

Giọng điệu của cậu ta rất chân thành và nghiêm túc, khuôn mặt tuấn tú đã không còn nét trẻ con như xưa.

Thẩm Hải Băng cười: “Khoảng thời gian này cháu bị làm sao vậy? Cô thấy cháu có chút không bình thường đấy? Có phải có người mình thích rồi không?”

Câu nói này đánh ngay vào điểm yếu của Thẩm Trạch Hy, cậu ta quay mặt lại, giả vờ chơi điện thoại, nói: “Cô nghĩ nhiều quá rồi.”

“Thật sao? Cháu thật sự chắc chắn là cô nghĩ nhiều chứ không phải là do cháu cố ý trốn tránh hửm?”

Cô ta nhìn Thẩm Trạch Hy từng bước lớn lên nên suy nghĩ của cậu ta không thể nào qua mắt được bà cô này đâu.

Nhìn bình truyền dịch, Thẩm Trạch Hy cố ý đổi chủ đề: “Truyền dịch xong rồi này, hôm nay thời tiết rất tốt, cháu đẩy cô ra ngoài hít thở không khí trong lành nhé.”

Rõ ràng là chột dạ mới cố ý đổi chủ đề, Thẩm Hải Băng không chịu bỏ qua, tiếp tục hỏi: “Cô gái đó trông như thế nào? Cô đã từng gặp chưa? Khi nào cháu cho cô gặp cô ấy đi, để cô giúp cháu kiểm tra thử.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK