Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 376

“Người phụ nữ yêu dấu của anh ấy trở về từ nước ngoài, gương vỡ lại lành.” Cô nói sự thật như mây trôi nước chảy, ánh mắt hơi rũ xuống.

“Vậy lúc con và nó kết hôn với nhau, chẳng lẽ con không biết nó đã có người mà mình yêu?” Quách Mỹ Ngọc chỉ cảm thấy mình không thở nổi, thiếu chút nữa là đã ngất đi.

“Biết chứ, cho nên chúng con kết hôn theo hợp đồng mà, con là bởi vì giữ đứa bé ở trong bụng cho nên mới lựa chọn kết hôn với anh ấy. Mẹ, bác sĩ nói tử cung của con có chút vấn đề, tỉ lệ mang thai vô cùng nhỏ, nếu như phá bỏ đứa bé này thì con sợ là sau này mình không có con. Con không muốn đâm đầu vào chỗ tối, con muốn nó, con muốn sinh nó ra, con muốn trải nghiệm cảm giác làm mẹ, con không muốn để cuộc đời con xuất hiện tiếc nuối như thế này…”

Cô nói rất chậm, nói từng câu từng chữ, đủ để Quách Mỹ Ngọc nghe được rõ ràng quyết tâm của cô, còn với phần không hối hận.

Đến lúc này, Quách Mỹ Ngọc cũng có thể hiểu rõ chân tướng, bà không biết con gái lại giấu mình nhiều chuyện như thế.

“Sao con lại không nói với mẹ?” Lửa giận cùng với oán hận trong lòng lập tức tiêu tán không còn, ngay cả âm thanh chất vấn cũng xen lẫn một tia đau lòng, con gái của bà rốt cuộc đã khổ bao nhiêu.

“Bởi vì một mình con có thể xử lý tốt, cũng có thể chịu đựng được, đợi đến lúc con không chịu đựng nổi thì đương nhiên con sẽ nói cho ba mẹ biết.” Cô nở nụ cười.

Nhìn nụ cười bên khóe miệng cô, trong lòng của Quách Mỹ Ngọc vẫn không nhịn được mà chua xót, bà lại thì thầm: “Thật ra ly hôn cũng rất tốt, người ta là gia đình có mặt mũi, mẹ sợ con ở đó không quen, sợ bị người khác bắt nạt lại không dám nói với mẹ. Con sinh ra đi, sinh đứa nhỏ ra đời, ba và mẹ sẽ nuôi giúp con.”

Diệp Giai Nhi đứng dậy ôm lấy bà, gương mặt chôn ở hõm cổ bà, giọng nói mơ hồ không rõ: “Được, mẹ và ba nuôi giúp con, tốt nhất là phải nuôi cho trắng trẻo mập mạp.”

Thật ra thì gia đình chính là như thế, lúc bạn mệt mỏi người đầy vết thương, nó có thể mang đến cho bạn một tia ấm áp và an tâm, đánh tan đi cảm giác chua xót.

“Con muốn ăn cái gì, để mẹ đi làm cho con, ngủ lâu như vậy, có phải là đói bụng rồi không?”

“Đúng là đói bụng thật, mẹ ơi, mẹ nấu cháo cho con là được rồi.”

Quách Mỹ Ngọc đáp lời: “Được rồi, con chờ một lát, để mẹ đi nấu, sẽ xong nhanh thôi.”

“Vâng ạ.” Diệp Giai Nhi cười cười, đợi sau khi Quách Mỹ Ngọc đi rồi, nụ cười ấy ảm đạm rũ xuống, cô mở máy vi tính lên tìm kiếm công việc.

Tân Hải cũng ổn, cách thành phố S chỉ có mấy tiếng đồng hồ, hơn nữa ở ven biển, hoàn cảnh khá tốt, tìm một công việc ở đó đúng là một lựa chọn rất tuyệt.

Mà sau khi Hứa Mẫn Nhu nghe thấy tin tức này thì cũng không kinh ngạc là mấy, vừa uống sữa bò vừa nhàn nhã cắn hạt dưa: “Kết quả nằm trong dự liệu, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ anh ta không đưa cho cô tiền chia tay à?”

Nghe vậy, Quách Mỹ Ngọc âm thầm liếc Hứa Mẫn Nhu một cái, kêu cô ta lúc này bớt nói hai câu đi.

“Con đang nói sự thật mà, dù gì cũng là vợ chồng cho dù không chia một nửa tài sản thì tốt xấu gì cũng phải chia được mấy tỷ chứ, nếu như đổi lại là con, dù có đấu tranh quyết liệt đi nữa thì cũng phải mang một khoản tiền của anh ta đi.”

Rốt cuộc Quách Mỹ Ngọc nhịn không được mà giơ tay lên vỗ vào lưng của cô ta: “Cô không thể bớt kiếm chuyện giúp tôi được à?”

“Ly hôn cũng đã ly hôn rồi, lấy chút phí không phải là chuyện đương nhiên à? Có tiền không chịu lấy, không phải là già mồm thì là cái gì?” Hứa Mẫn Nhu bất mãn cãi lại.

Từ đầu đến cuối Diệp Giai Nhi đều không nói tiếng nào, chỉ yên tĩnh ngồi ở đó, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì, thẳng cho đến khi điện thoại rung lên cô mới lấy lại tinh thần mà nhấn nút nghe.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK