Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 835

Hành động như vậy có chút thân mật, giống như là anh ôm cô vào trong lòng, nhưng cô biết, anh đây chỉ là xuất phát từ ý tốt và lễ độ của mình, không có ý gì khác.

“Tầng mấy?” Ngón tay phải thon dài của anh đặt ở thang máy, tay trái vẫn vòng qua bả vai cô.

“Tầng 7.” Thân Nhã vội vàng mở miệng nói.

Thang máy dừng lại ở tầng 7, anh ta đưa cô ra khỏi thang máy, đi về phía phòng bệnh 303.

Thân Trí và Lộ Cẩm còn có Lộ Bội Ngọc cũng ở trong phòng bệnh, nghe thấy tiếng buóc chân, là Thân Trí đi đến trước: “Nhã Nhi.”

Lập tức, Lộ Cẩm và Lộ Bội Ngọc cũng quay đầu lại, đương nhiên cũng thấy người đàn ông bên cạnh Thân Nhã.

Lộ Bội Ngọc bị người đàn ông trước mắt mê hoặc đến ngây người, khuôn mặt anh ta sâu sắc mà anh tuấn, đủ là chúng sinh mê đảo, mỗi đường cong mỗi một tấc đều lộ ra khí thế tôn quý nghiêm nghị khắc sâu.

Có một số người khí chất không bị hạn chế, khi bạn đứng trước mặt người đó, sẽ cảm thấy một cảm giác cao không thể chạm đến, hơn nữa có thể cảm nhận được sự tôn tính mà không thể khinh nhờn.

Hoắc Đình Phong cũng không có phản ứng gì, chỉ là lạnh nhạt đứng ở đó, trên người tỏa ra vẻ lạnh nhạt không xa không gần, không thân không lạ, nhưng mà lại làm người khác không rét mà run, cảm giác không thể nào đến gần.

Thân Trí và Lộ Cẩm sống hơn nửa đời người, người từng gặp không phải ít, nhưng vẫn chưa có ai có thể làm bọn họ có cảm giác bó tay bó chân, luống cuống chân tay.

Cuối cùng, vẫn là Thân Nhã phá vỡ sự yên lặng này: “Ba, Vân Hàn sao rồi?”

Lúc này Thân Chân Hải mới lấy lại tinh thần, nói: “Đã phẫu thuật xong rồi, bác sĩ nói đã thoát khỏi nguy hiểm, con không cần lo lắng.”

Ánh mắt của Lộ Cẩm còn dừng trên người Hoắc Đình Phong, hỏi: “Nhã, vị này là?”

Thân Nhã hơi suy nghĩ: “Là một anh tốt bụng, nhìn thấy con gặp khó khăn nên dẫn con lên.”

Ánh mắt của Hoắc Đình Phong hơi dao động, đôi môi mỏng ở lúc không ai thấy đã nhếch lên, đôi mắt đen láy lướt qua gò má của cô.

“Bội Ngọc, đứng ngây ở đó làm cái gì, còn không mau rót ly nước cho vị này.”

Lộ Bội Ngọc đi tới máy lọc nước bên cạnh lấy nước, sau đó đi tới trước mặt anh ta, gò má không nhịn được mà hơi ửng đỏ: “Mời uống nước.”

Đôi môi mỏng lạnh lẽo khẽ mấp máy một cách tượng trưng, Hoắc Đình Phong bỗng từ chối: “Không cần, cảm ơn.”

Khóe môi của anh ta khẽ nhếch lên, đừng nói Lộ Bội Ngọc đỏ mặt tim đập loạn, ngay cả Lộ Cẩm có tuổi cũng tim đập loạn.

Bác sĩ và y tá đi vào, ánh mắt của những y tá đều dừng trên người Hoắc Đình Phong, giống như dính vào người anh ta vậy.

“Đúng rồi, phí phẫu thuật và cả phí nằm viện mời tới tiền sảnh nộp.” Bác sĩ nói.

Sau đó, Thân Trí nhìn sang Thân Nhã: “Nhã, con đi nộp đi, ba và mẹ con đều không có tiền.”

Nghe vậy, lông mày của Thân Nhã nhíu lại: “Con ra ngoài căn bản không mang theo ví tiền, ba mẹ tại sao không nói trước?”

“Con không phải mang thai sao, ba mẹ sợ con đi đường quá vội vàng rồi động thai nên không dám nói với con, cũng là đợi sau khi làm phẫu thuật xong mới nói với con.” Lộ Cẩm nói.

Thật ra, lý do không gọi điện trước là bà ta sợ nói với Thân Nhã để cô đi nộp tiền viện phí, cô sẽ không tới bệnh viện, cũng sẽ không nghe điện thoại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK