Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 756

Cô đi ngang qua hai người họ, nghe thấy tiếng gọi anh Thẩm, anh cũng chả ngẩng đầu nhìn cô, ngay cả dư quang ánh mắt cũng chả cho cô.

Thậm chí còn khiến cô cảm thấy cuộc nói chuyện vừa rồi trước cửa nhà vệ sinh chẳng qua chỉ là ảo tưởng của cô, là ảo giác mà thôi, anh đối xử với cô vẫn thờ ơ xa cách.

Khi đi ngang qua, móng tay của cô cắm sâu vào da thịt mềm mại trong lòng bàn tay, thật sâu và dữ dội …

Quách Mỹ Ngọc cũng lập tức đứng dậy, so sánh hai người đàn ông với nhau, trong lòng thầm thở dài.

Hai người rời đi, mắt Thẩm Hoài Dương ngước lên, nhìn cô biến mất khỏi tầm mắt.

Huyên Huyên vẫn đang khóc quấy, cô bé sợ ba sẽ không cần cô bé nữa, khoảng thời gian này cứ khóc không ngừng, mắt có chút sưng đỏ, trông rất đáng thương.

Quách Mỹ Ngọc im lặng, thở dài lắc đầu, đi thanh toán tiền thuốc, Giai Nhi không nói với bà rằng tiền thuốc đã được thanh toán.

Khi đến đó, y tá nói đã đóng hết rồi, chính là anh Thẩm đã đóng, vào buổi chiều khi bà bị rạch cánh tay.

Bà nhớ ra rồi, hôm đó bà ép Giai Nhi, thế là Giai Nhi hẹn anh buổi trưa đi quán cà phê để nói rõ chuyện của hai người, nhưng buổi chiều anh vẫn quay lại bệnh viện đóng tiền thuốc, còn đổi phòng bệnh cho bà.

Không thể không nói, con người của Thẩm Hoài Dương thì không có gì để nói.

Trong khoảng thời gian này, bà cũng thấy Giai Nhi so với trước đây trở nên im lặng khác thường, nhưng rất ngoan ngoãn, bà bảo cô đi về phía đông thì đi về phía đông, bảo đi về phía tây thì đi về phía tây.

Đôi mắt của Huyên Huyên đã khóc đến sưng đỏ, cứ luôn miệng đòi ba.

Điều khiến bà không hài lòng nhất chính là cô gái đó, trẻ như vậy nhưng lại cứ quấn lấy Thẩm Hoài Dương, gọi một cách ngọt ngào như vậy, khiến bà cảm thấy nhức mắt.

Anh Thẩm, anh Thẩm, ngày ngày ở sau lưng Thẩm Hoài Dương, không lẽ cô ta không có chút việc gì để làm sao? Giai Nhi nhà bà lúc đó cũng không có như vậy!

Có phải nên để Giai Nhi theo đuổi Thẩm Hoài Dương quay về không?

Trong đầu bà nảy ra một ý tưởng như vậy, Quách Mỹ Ngọc lắc đầu, nhưng sau đó suy nghĩ đó càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng rõ nét.

Thực ra Thẩm Hoài Dương cũng thực sự không tệ, bất luận là dung mạo, hay nhân phẩm, đều là hạng nhất.

Hay là……

“Giai Nhi, hay là con đi theo đuổi Thẩm Hoài Dương đi…” Quách Mỹ Ngọc cuối cùng cũng chịu mở lời.

Đôi mắt Diệp Giai Nhi rũ xuống, ánh mắt khẽ lập lòe, bước cờ này, cô đi rất tốt.

Từ khi cô đặc biệt để cho Quách Mỹ Ngọc xem tin tức trên TV vào đêm đó, Quách Mỹ Ngọc đã có chút mềm lòng, cô có thể cảm nhận được.

“Mẹ, sao vậy?” Giả bộ khó hiểu, cô ngẩng đầu: “Đột nhiên thế, mẹ bị sao vậy?

“Thực ra, cậu ta cũng khá tốt …” Quách Mỹ Ngọc chút khó xử: “Khoảng thời gian con không có nhà, ngày nào cũng tới nhà, đứng ở ngoài cửa xin lỗi, liên tục đứng đó vài tuần, đèn trong hành lang bị hỏng, cũng là đích thân cậu ta thay, đường ống nước bị tắc, cũng là cậu ta thông.”

Diệp Giai Nhi sửng sốt, giọng nói có chút không ổn: “Mỗi ngày sao?”

“Đúng vậy, mỗi ngày.” Quách Mỹ Ngọc nhẹ nhàng thở dài nói: “Đứng ở đó cầu xin mẹ tha thứ, không biết lấy đâu ra thời gian, bị đóng cửa tiễn khách nhiều lần như vậy, không nhụt chí chút nào.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK