Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 150

Trương Trần Thị mở hỏa lực, thật sự không hề nể mặt của người Hạ gia, sắc mặt của Hạ Trương Thị vì tức giận mà lúc xanh lúc trắng, mà mấy nam nhân của Hạ gia càng tức đến đỏ mặt tía tai.

Một nam nhân vóc dáng cao lớn xông tới, tức giận gầm lên: “Dám bắt nạt muội muội của ta, liều với các người.”

Những nam nhân khác của Hạ gia cũng tức điên, tất cả đều xông lên.

Trương Nhị Lang muốn đi cản, nhưng một mình thì làm sao cản được một đám người, ngay lập tức, nắm đấm của nam nhân Hạ gia đánh vào người Trương Trần Thị.

Mà lúc này, người của thôn Trần gia làm việc đằng sau ngôi nhà lá nghe thấy động tĩnh, cũng lũ lượt bỏ việc trong tay xuống mà chạy tới.

Lão Trần thấy Trương Trần Thị bị người ta vây đánh, lập tức kêu con cháu của thôn Trần gia đi tới giúp.

Thôn dân của thôn Đại Vĩ đều ngây ra nhìn, không biết người của thôn Trần Gia này sao lại giúp Trương Trần Thị.

Người của thôn Trần gia đông, cục diện nhất thời được khống chế.

Lão Trần vào lúc này đi tới bên cạnh Lưu Ly, hỏi với vẻ quan tâm: “Chủ nhà, cô không sao chứ?”

Lão Trần nhất thời sốt ruột, ngược lại quên mất chuyện phải giữ bí mật.

Mọi người vốn chú ý tới lão Trần, vừa nghe một tiếng chủ nhà này của lão Trần, ai nấy đều mang vẻ khó tin nhìn Lưu Ly.

“Không phải căn nhà phía sau là của Lưu Ly đấy chứ?”

“Chuyện này sao có thể? Cô ta lấy đâu ra số tiền này chứ?”

“Nhưng nếu không phải như vậy, lão Trần này sao lại gọi cô ta là chủ nhà?”

Lão Trần thấy mình làm hỏng chuyện, sắc mặt có hơi khó coi, trong ánh mắt nhìn Lưu Ly mang theo sự áy náy: “Ta… chuyện này…”

Lão Trần muốn giải thích, ông ta là quá khẩn trương.

Tuy trước đó quả thật có thành kiến đối với Lưu Ly nhưng trước tiên không nói chuyện mẹ của Đại Tráng được cô chữa khỏi, chỉ nói những ngày tiếp xúc với Lưu Ly, cũng khiến ông ta thật sự quan tâm đứa trẻ này.

Lưu Ly xua tay, cô không để tâm.

Sự việc sớm muộn gì cũng có ngày bị lộ, sớm hay muộn cũng không khác nhau quá lớn.

Trước đó cô bảo giấu, cũng chẳng qua là để tránh rắc rối không cần thiết.

Nhưng bây giờ cô cũng hiểu rồi, cô cho dù không gây rắc rối, vẫn sẽ có các loại rắc rối tìm tới cửa.

Chuyện trước mắt cô làm sao không rõ ánh mắt của mọi người ngày hôm nay tại sao lại kỳ lạ như vậy chứ? E là không biết từ khi nào, trong thôn có lời đồn về cô và Trương Nhị Lang rồi.

Ha, cô ngược lại muốn nhìn xem, rốt cuộc là ai nói nhảm như vậy.

Dưới ánh mắt của mọi người, Lưu Ly bước lên.

Sau đó, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người.

Cuối cùng, ánh mắt lạnh lùng dừng ở trên người Hạ Trương Thị.

Bị ánh mắt này nhìn, Hạ Trương Thị bỗng run nhẹ.

Nhưng nghĩ tới việc mình ở trước mặt một nữ nhân danh tiếng sớm đã nát bét mà e sợ, sắc mặt của Hạ Trương Thị trở nên khó coi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK