Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 379

Vị kia, không phải là người nhân từ gì.

Ngược lại nam nhân trung niên luôn trầm mặc đứng đó, vào lúc đó bước ra khi tình hình rơi vào cục diện giằng co.

“Lưu nương tử, tại hạ phụng lệnh của chủ tử đến tặng quà cho cô nương, chúc mừng tân gia của Lưu nương tử.”

Lưu Ly nghe thấy giọng nói này, lúc này mới quay đầu nhìn sang người đến.

Lại thấy nam tử ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ ngay thẳng, rất lịch sự, lời nói động tác lại điềm nhiên, nhìn thoáng cái là biết tới từ nhà giàu có.

Chỉ là người này cô không quen!

“Ông là?” Lưu Ly nghi hoặc.

Vốn tưởng là đi theo đám Tôn lão tới, hiện nay nhìn lại thì không giống.

“Tại hạ là quản gia của Nhiêu gia.” Nhiêu quản gia giới thiệu đơn giản bản thân.

Chỉ là một lời giới thiệu này của Nhiêu quản gia, mọi người không khỏi đều trợn to mắt.

Nhiêu gia?

Nhiêu gia nào?

Không phải là Nhiêu gia mà bọn họ nghĩ chứ?

Ngay cả Lưu Kim Vĩ, sắc mặt vốn khó coi cũng xuất hiện vết nứt, ánh mắt lúc này đang có hơi nóng rực mà nhìn Nhiêu quản gia.

Nếu, nếu người tự xưng là Nhiêu quản gia ở trước mắt là người mà hắn nghĩ, vậy thì nếu có thể làm quen với người của Nhiêu gia, tiền đồ của hắn sẽ…

“Lưu nương tử, chuyện ngày hôm nay tại hạ đều nhìn thấy, nếu Lưu nương tử cần giúp đỡ, Nhiêu gia chúng tôi nhất định không chối từ.”

Khi trong đầu Lưu Kim Vĩ đã phấn khích nghĩ nếu móc nối được quan hệ với Nhiêu gia thì mình có thể có tiền đồ vô lượng, Lưu Kim Vĩ bỗng nghe thấy một câu như này, ngay lập tức giống như một chậu nước lạnh dội thẳng vào đầu, sau đó nhìn sang Nhiêu quản gia với vẻ mặt khó tin.

Chỉ là Nhiêu quản gia không nhìn Lưu Kim Vĩ, mà tiếp tục nhìn Cố Tại Ngôn, nói: “Lưu nương tử yên tâm, tuy lão gia của chúng tôi không quyền không thế, nhưng môn sinh nhiều, muốn đoạt công danh của một người vẫn khá dễ dàng.”

Câu nói này đồng nghĩa với việc Nhiêu quản gia thừa nhận là người của Nhiêu gia lợi hại ở trên trấn.

Dù sao Nhiêu gia có thể tự xưng là môn sinh nhiều, hơn nữa có thể dễ dàng đoạt công danh của người khác, trừ Nhiêu gia ở trên trấn thì không còn ai nữa.

Mọi người đều rất sốc, tất cả đều không ngờ Lưu Ly vậy mà còn có thể móc nối quan hệ với Nhiêu gia, hơn nữa Nhiêu gia vậy mà còn nợ Lưu Ly một ân tình, đây là chuyện rất ghê gớm.

Khác với vẻ sửng sốt và sùng bái của mọi người, mặt mày của Lưu Kim Vĩ lại không có chút sắc hồng, hai mắt đỏ ngầu.

Nhiêu quản gia đó, lẽ nào đang nói muốn đoạt công danh của mình.

Nếu là như vậy, vậy hắn…

Lưu Kim Vĩ nghiến chặt răng, nhìn chằm chằm Lưu Ly, giống như Lưu Ly nếu dám đồng ý lời của Nhiêu quản gia, hắn sẽ lao tới cắn chết cô.

Lưu Ly không có nhìn sang Lưu Kim Vĩ, mà nhìn sang Nhiêu quản gia.

Cô ngược lại không ngờ cô và người của Nhiêu gia tiền trao cháo múc rồi, Nhiêu quản gia này vậy mà còn vào hôm nay nói ra lời như này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK