Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 579

“Thím muốn ta giúp như thế nào?” Lưu Ly hỏi.

Thấy có hi vọng, quả phụ Lê không ngừng cố gắng: “Cô nhìn đi, bây giờ Chính Nhi bị thương đầy người phải bồi bổ cho thật tốt, hiện tại lại xảy ra chuyện như thế, e là Chính Nhi rất khó đi lại, không bằng cô cho thím một trăm lượng giúp thím một tay đi có được không?”

Tạm thời không có cách nào giải quyết Lưu Ly, nhưng nếu như có thể lấy chút bạc thì cũng được.

Nghe bà ta nói như vậy, suýt chút nữa là Lưu Ly đã tức đến bật cười.

100 lượng, đúng là ăn trên đầu trên cổ người ta.

Đừng nói là Lưu Ly, ngay cả những người trong thôn cũng nhìn góa phụ Lê với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.

100 lượng à, có lẽ là cả đời này người ở trong thôn còn chưa từng nhìn thấy nhiều bạc như thế, góa phụ Lê lấy đâu ra mặt mũi mà lại dám mở miệng nói như thế?

“Thím đừng có trách tôi lòng dạ ác độc, nhưng mà tôi thật sự không thể giúp một tay rồi, nếu như tôi giúp thì mọi người sẽ cho rằng do tôi chột dạ cho nên mới giúp, chúng ta vẫn nên gặp quan tương đối tốt hơn.”

Vốn dĩ góa phụ Lê nghĩ rằng mình sắp có được tiền, nhưng Lưu Ly vừa mới nói như vậy, bà ta liền tức muốn phun máu.

Nhưng kêu bà ta gặp quan thì bà ta không dám.

Tìm Lưu Ly để xui xẻo, bà ta lại không có cách nào.

Chẳng lẽ bà ta và Chính Nhi chỉ có thể nuốt cục tức này vào trong à?

Lúc này vẫn là một lão thái thái ở trong thôn nhịn không được nữa, liền khuyên nhủ: “Ta nói này Bích Mai, sao ngươi lại không dẫn tiểu tử nhà ngươi đến xem đại phu đi, e là không xong rồi.”

Lời của lão thái thái này xem như đã cho góa phụ Lê nấc thang để bước xuống.

Góa phụ Lê cũng không gây phiền phức cho Lưu Ly, chuẩn bị đưa Từ Chính đi xem đại phu.

Chỉ có điều là Vương Kim Hà không vui, không phải kéo góa phụ Lê đòi đền bạc thì cứ đứng kéo tới kéo lui, có làm thế nào cũng không chịu để góa phụ Lê đi, bộ dạng như là muốn đánh nhau một trận.

Lúc nãy góa phụ Lê vừa mới bị đau, trong lòng lại buồn bực, sao có thể đánh thêm một trận nữa chứ. Thế là cả hai cò kè mặc cả với nhau, từ Vương Kim Hà muốn 4 lượng bạc bồi thường ép đến còn một lượng bạc.

Cũng không phải là do Vương Kim Hà dễ nói chuyện, mà là bởi vì heo trong nhà Vương Kim Hà còn chưa chết thật.

Sau khi thỏa thuận xong, góa phụ Lê là nữ nhân, đương nhiên không có cách nào đưa Từ Chính đi, cho nên liền mượn nam nhân ở trong thôn giúp một tay.

Người trong thôn nghĩ rằng dù sao Từ Chính vẫn là một tú tài, hoặc ít hoặc nhiều gì thì cũng phải cho thể diện, cho nên không từ chối.

Chỉ có nổi hận của góa phụ Lê đối với Lưu Ly cứ luôn dâng trào.

Không nhắc tới chuyện này nữa.

Sau khi Lưu Ly ra khỏi nhà Trương Đại Đầu, cô cũng không ở thêm nữa, cáo từ bọn họ rồi đi về nhà.

Vừa mới bước vào cửa, Lưu Ly liền nhìn thấy Bạch Nhạc và Trương Tiểu Thúy đã chờ sẵn ở trong sân, mấy đứa nhỏ bên cạnh thì tương đối im lặng.

Sở dĩ có chuyện này cũng là bởi vì dấu bàn tay trên mặt Trương Tiểu Thúy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK