Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 580

Nhìn thấy Lưu Ly, Trương Tiểu Thúy rất muốn cười, nhưng mà vết thương ở trên mặt lại quá nặng, vừa kéo một cái là nàng ta liền đau, cũng chỉ có thể đành thôi.

“Tiểu Ly, tôi muốn đưa Tiểu Nha đi vào trong trấn.” Nàng ta trả lời, nếu như mình còn tiếp tục ở lại nhà Lưu Ly thì ca tẩu sẽ đến đây tìm Tiểu Ly gây phiền phức.

“Cô có thể giải quyết tốt bọn họ chứ?” Lưu Ly hỏi.

Trương Tiểu Thúy nghe vậy, mấp mấy môi: “Ta…”,

Thấy Trương Tiểu Thúy như vậy, Lưu Ly liền đoán được cái gì đó.

Cho dù cô không hài lòng về kết quả này, nhưng dù sao thì Trương Tiểu Thúy vẫn là người sinh ra ở đây, muốn nàng ta thay đổi cũng không phải là dễ dàng như thế.

“Tôi đã thuê một căn nhà ở trên trấn, chút nữa sẽ để Bạch Nhạc đưa cô đến đó.” Lưu Ly nói xong liền quay người định đi, suy nghĩ một hồi, vẫn là nói tiếp: “Còn về canh ma lạt, chỉ cần cô đồng ý thì vẫn có thể tham gia.”

“Ta muốn.” Lần này, Trương Tiểu Thúy trả lời vô cùng kiên định.

Lưu Ly cũng không nhiều lời thêm nữa, cô trực tiếp trở về phòng mình.

Mà lúc này lão Lưu gia đã nghe thấy chuyện xảy ra ở trong nhà Trương Đại Đầu, cũng đã biết đến chuyện góa phụ Lê vụ oan giá họa cho Lưu Ly.

Mặc dù bây giờ lão Lưu gia đã chia nhà, nhưng dù sao mọi người vẫn ở chung viện, cho nên lúc mọi người bàn tán với nhau thì tất cả đều ngồi ở trong sân.

Tiêu thị phẫn nộ nói: “Góa phụ Lê thật là vô dụng, một cơ hội tốt để đổ tội mà lại bỏ qua như thế.”

Lưu lão thái cũng tiếc hận vô cùng, lập tức bực tức nói: “Con nha đầu chết tiệt ấy nhanh mồm nhanh miệng, chẳng biết là ai có thể giải quyết nàng ta.”

Chỉ có Phạm Phương Huệ nhìn con trai nhà mình một hồi lâu mà không nói gì, không khỏi hỏi: “Kim Vĩ, con đang nghĩ cái gì vậy?”

Vốn dĩ lúc đầu phân nhà, Phạm Phương Huệ cũng đã từng làm ầm làm ỉ, dù sao thì con trai của mình đã không phải làm con trai của mình nữa, bà ta còn có thể trông cậy vào cái gì?

Nhưng cuối cùng, Lưu Kim Vĩ an ủi nói rằng những thứ đó chỉ là biện pháp khẩn cấp, nếu không thì hắn không có cách nào tham gia khoa cử, chính vì vậy mà Phạm Phương Huệ mới có thể yên tĩnh.

Chỉ cần con trai còn nhận bà ta, vậy thì không có chuyện gì là không được.

Cho nên, bây giờ ngoại trừ nhị phòng oán than, đại phòng chẳng nói gì hết.

Chỉ có khi mọi người thảo luận chuyện liên quan đến Lưu Ly thì bầu không khí mới có thể yên bình như thế.

Phạm Phương Huệ vừa mới nói xong lời này, tất cả mọi người đều nhìn về phía Lưu Kim Vĩ, mọi người đều trông cậy Lưu Kim Vĩ có thể đưa ra chủ ý gì đó.

Trong mắt Lưu Kim Vĩ lóe lên vẻ tính toán, không trả lời câu hỏi của Phạm Phương Huệ, ngược lại là đứng phắt dậy: “Con đi ra ngoài một chuyến.”

Nói xong, hắn đi về phía cửa trong cái nhìn của mọi người.

Lưu Kim Vĩ vừa đi, Tiêu thị cũng không còn ở trong sân nữa, hừ lạnh một tiếng rồi liền trở về phòng.

Còn Phạm Phương Huệ thì nhìn về phía cổng nơi con trai vừa mới đi, như có điều suy nghĩ.

Màn đêm buông xuống, Cố Tại Ngôn liền nhận được mật tin.

Trong thư kể lại những chuyện đã xảy ra bên cạnh Lưu Ly, bao gồm cả chuyện Từ Chính muốn hãm hại Lưu Ly, làm Cố Tại Ngôn tức giận bóp lá thư ở trong tay thành bột phấn.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang