Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 272

Phải biết là chức quan tri phủ này, nếu ở thời hiện đại, thì tương đương với chủ tịch thành phố một tỉnh, thậm chí còn có nhiều quyền lực hơn chủ tịch thành phố.

Vì vậy, Lưu Ly rất tin tưởng Cố Tại Ngôn.

Bằng không, ở thời đại mà quan chức muốn đánh muốn giết cô thế nào cũng được, cô cũng không thể không sợ hãi chút nào.

Tất nhiên, dù sợ hãi thì cô vẫn sẽ kiện cho bằng được, chẳng qua phải chuẩn bị trước đầy đủ.

Dù sao thì cô rất tiếc mạng sống của mình.

Khi Cát Thành Đông nghe những lời của Lưu Ly, khuôn mặt của ông ta tức giận đến độ thành màu gan lợn.

Không công bằng liêm chính, không xứng làm quan, nếu lời này bị truyền ra, sao ông ta có uy vọng ở La Thành này được nữa?

Cùng lúc đó, Cát Thành Đông nhận được “hỏi thăm” từ Cố Tại Ngôn, cuối cùng, mặc dù rất miễn cưỡng, Cát Thành Đông vẫn cho phụ tá nhận lấy đơn kiện từ tay Lưu Ly.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nhìn nội dung trên đơn kiện, sắc mặt Cát Thành Đông vẫn có chút khó coi, tay cầm đơn kiện cũng run run.

Ông ta có ý muốn xé đơn kiện, nhưng nhìn thấy con dấu triện của tuần phủ trên đơn kiện, ông ta không dám làm như vậy.

Mà những điều này không phải vì ông ta sợ tuần phủ.

Tuy rằng tuần phủ đại nhân là quan lớn hàng đầu, nhưng so với hoàng đế hoàng hậu vẫn kém hơn.

Ngặt nỗi, đứng sau tuần phủ là Nhiếp Chính Vương.

Phải biết rằng mặc dù Nhiếp Chính Vương Vương mới hai mươi lăm tuổi, nhưng hắn là người thực sự thống trị toàn bộ Vương triều Đại Lý, đến cả hoàng đế cũng phải nể sợ hắn ba phần.

Ông ta không dám đắc tội người của Nhiếp Chính Vương.

Ngay khi trong lòng Cát Thành Đông đang rối bời, Lưu Ly lại lên tiếng: “Nếu đại nhân không tin lời trên đơn kiện, ngài có thể truyền bị cáo và nhân chứng, vật chứng.”

Cát Thành Đông: “… truyền nhân chứng, vật chứng!”

Cát Thành Đông nghiến răng, nén ý định muốn xé rách miệng của Lưu Ly lại, nói những lời này.

Nói xong, Cát Thành Đông nhìn ra cửa với vẻ mặt lo lắng.

Ông ta mong rằng đừng ai đến, thế thì ông ta không phải tiến thoái lưỡng nan.

Tuy nhiên, hi vọng của Cát Thành Đông đã tan tành, bởi vì từ lối đi truyền người, nha dịch áp giải một vài người tới.

Điều khiến Cát Thành Đông nhẹ nhõm là, trong số những người này không có Quảng An Hầu Mục Tân Thành.

Cát Thành Đông cảm thấy trái tim của mình cuối cùng đã trở lại bình thường, bắt đầu xét xử vụ án theo quy trình bình thường.

Các bị cáo được đưa đến là Trương Tiến Danh cùng đám người thân tín và cung cấp thông tin cho Trương Tiến Danh, ngoài số nhân chứng đó ra còn có một số nạn nhân bị người của Trương Tiến Danh bắt cóc con và em gái mang đi bán.

Nói chung, các bị cáo là mấy người chết đến nơi còn già mồm, không xử lý một phen thì sẽ không nhận tội.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK