Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 378

Nói xong, ánh mắt mỉa mai của Lưu Ly nhìn sang Lưu Kim Vĩ: “Có cần bữa tiệc hôm nay của chúng ta cũng đừng ăn nữa, trực tiếp đến nha môn phân xử, xem thử người trong nhà của Lưu tú tài thuộc thôn chúng ta rốt cuộc là một nhà có đức tính vô lại như nào không? Chỉ là không biết, nếu kiện vụ này, liệu có ảnh hưởng tới thi cử vào mùa thu năm sau của Lưu tú tài hay không?”

Những lời này của Lưu Ly vừa dứt, Lưu lão thái không rú được nữa, sắc mặt của Lưu Kim Vĩ đã khó coi, người của nhà tổ Lưu gia hoảng rồi, mà ánh mắt của người xung quanh nhìn Lưu Ly cũng trở nên ôn hòa.

Nhà của người đọc sách, đặc biệt là nhà có công danh, gần như cả nhà đều trông mong vào một người đọc sách dẫn cả nhà bay lên cành cao, cho nên đối phó với nhà như này, dùng công danh của người đọc sách ra uy hiếp đó là điều đúng đắn.

Dù sao, người có danh tiếng không tốt thì sẽ bị hủy bỏ tư cách thi cử.

Người này mất đi tư cách thi thì tương đương với việc hủy diệt hy vọng của cả nhà.

Còn về những người xem xung quanh kia thì càng không có gì để nói.

Bởi vì Lưu Ly đã nói gì? Lưu Ly nói, văn thư cắt đứt quan hệ nhà tổ Lưu gia đã đưa vào 5 năm trước.

Trong 5 năm nay Lưu Ly sống cuộc sống như nào mọi người cũng đều nhớ hết, thật sự là suýt nữa chết đói rồi, nhà tổ Lưu gia không hề giúp đỡ gì, không những không giúp, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa, vậy nên bây giờ Lưu Ly dựa vào đâu sẽ quan tâm những người của nhà tổ này chứ?

Đương nhiên, một điểm quan trọng nhất nhất nhất chính là câu ‘truyền ra ngoài ai dám lấy cô nương của thôn chúng ta’ mà Lưu Ly nói.

Hôn nhân cưới gả, ở mỗi thôn đều là chuyện rất quan trọng.

Con gái bình thường gả đi giúp nhà mẹ một chút cũng là nên làm, người nhà mẹ có khi đến nhà chồng tống tiền cũng là chuyện thường, nhưng nếu kêu con gái xuất giá tận hiếu với nhà mẹ thì chuyện này không nói được nữa rồi.

Dù sao, tận hiếu gì đó, ở thời đại này đều là chuyện con trai cháu trai nên làm.

Đương nhiên, trừ hộ không có con trai cháu trai.

Chỉ là trải qua chuyện này, người trong thôn lần nữa diện kiến sức chiến đấu của Lưu Ly, nghĩ phải đắc tội ai cũng không thể đắc tội Lưu Ly, nếu không kết cục nhất định rất thảm.

Còn nhà Lưu gia, tuy không có kết cục rất thảm, nhưng gặp phải chuyện ngày hôm nay, e là mặt mũi của nhà tổ Lưu gia đều mất hết rồi.

Bị người trong thôn nhìn bằng loại ánh mắt khinh thường đó, trong lòng của người nhà tổ Lưu gia rất không vui, cũng cảm thấy mất hết mặt mũi, nhưng không ai nhúc nhích cả.

Không cam tâm thôi như vậy, nhưng lại không nghĩ ra cách đối phó với Lưu Ly, tóm lại không thể thật sự dùng tiền đồ của Lưu Kim Vĩ để cược?

Vì vậy, tình trạng nhất thời rơi vào giằng co.

Tôn lão nhìn cảnh tượng này, chỉ thở dài.

Chuyện nhà của người ta, một người ngoài nhà ông ta đương nhiên không tiện quản cũng không thể quản, huống chi, một mình Ly vẫn có thể ứng đối, càng không cần ông ta tới quản.

Còn hai phu thê Ngô Văn Trác thì mang vẻ bất lực, ai kêu bọn họ đều là người ngoài chứ?

Mà Âu Dương Diệp đương nhiên luôn xem kịch rồi.

Đùa chứ, có vị kia ở đây, cần hắn làm gì chứ?

Huống chi, hắn có dự cảm, người nhà đó tìm chết như vậy, dám nhòm ngó với sính lễ của vị kia, vậy thì nhà này nhất định sẽ chết rất thảm.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK