Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


CHƯƠNG 23
Vốn trong đại sảnh có rất nhiều thực khách không đi chính là vì chờ món ăn “mùi vị tươi ngon” trong miệng Lưu Ly, khi hương vị của súp nấm bay ra đã có rất nhiều người rục rịch ngồi không yên.

Hiện giờ Lưu Ly bưng đồ ăn đi ra, hương vị kia càng thêm nồng đậm, gợi lên vị giác của mỗi người.

Khi nhìn thấy đồ ăn trong tay Lưu Ly đầy đủ sắc hương, ánh mắt bọn họ sáng ngời, thiếu điều lao lên cướp thôi.

Chưởng quầy đi theo ra, khi trông thấy tình hình như thế, trong mắt ông ta có chút chờ mong, ánh mắt cũng chìn chằm theo ba mẹ con kia.

Biết bây giờ mình được vạn người chú ý, Lưu Ly lại chỉ coi như không nhìn thấy, gọi hai đứa nhỏ ngồi xuống, đầu tiên múc súp nấm cho hai đứa nhỏ, ba mẹ con ở dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, không coi ai ra gì thản nhiên ăn uống.

Tuy rằng ba mẹ con họ ăn mặc rách nát, mặt vàng gầy tọp, nhưng động tác ăn cơm lại mang theo vài phần ưu nhã, không giống như người nghèo, điều này làm cho mọi người không khỏi cảm thấy ba mẹ con này sợ là nhà giàu nhà cao cửa rộng nào đó gặp nạn.

“Ực——”
Có người sau khi liên tục chảy nước miếng, cuối cùng không cam lòng chỉ dùng mắt nhìn bọn họ thế là đến gọi tiểu nhị.


“Nói với chưởng quầy các ngươi, cho dù tốn bao tiền cứ cho ta một phần.


“Ta cũng muốn.


“Ta cũng muốn!”
Bọn họ nhao nhao gọi món, hơn phân nửa người hô to muốn ăn đồ trên bàn Lưu Ly, mà trong những người này thật ra có một phần người vừa mới ăn no.

Tần chưởng quầy thấy ba mẹ con ăn dường như không sao cả, thế là ông ta chuẩn bị thương lượng chuyện mua công thức nấu ăn với Lưu Ly.

Nhưng mà, Tần chưởng quầy còn chưa hành động thì trên lầu đã có một người đi xuống, người đó ghé vào bên tai Tần chưởng quầy nói cái gì đó.

Trong mắt Tần chưởng quầy xẹt qua một tia kinh ngạc, sau đó xoay người vào phòng bếp.


Chờ lúc đi ra, trong tay Tần chưởng quầy đã có thêm một cái khay đựng hai bộ bát đũa, ông ta trực tiếp đi về phía bàn Lưu Ly.

“Tiểu nương tử, có thể để ta nếm thử được không?” Tần chưởng quầy mang theo ý cười.

Lưu Ly vốn đang chờ Tần chưởng quầy, tất nhiên cô sẵn sàng đưa cho ông.

Tần chưởng quầy thấy vậy cảm ơn xong, sau đó cầm thìa múc một bát súp nấm, lại gắp một ít thịt kho tàu và đậu phụ, xoay người rời đi.

Lưu Ly chú ý tới rằng Tần chưởng quầy trực tiếp bưng khay lên lầu hai, ánh mắt không khỏi híp lại, song vẫn tỏ vẻ bình thường tiếp tục gọi hai đứa nhỏ ăn cơm.

Hai đứa nhỏ miệng phình to, nhưng vẫn không quên khen mẹ nấu đồ ăn ngon.

Mà lúc này, trong gian phòng tầng hai, một công tử áo đỏ đang vừa gõ lên mặt bàn vừa chờ đợi.

Chờ Tần chưởng quầy bưng đồ đạc tới, công tử áo đỏ mới dừng động tác gõ bàn, ánh mắt nhìn món ăn kia mang theo sự kinh ngạc.

“Đây là cái gì?” Công tử áo đỏ ung dung thản nhiên hỏi.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK