Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 422

Một tay giao tiền, một tay đi sang tên.

Chờ thủ tục sang tên làm xong, lúc Lưu Ly cầm trong tay khế ước tòa nhà và cửa hàng, đã là giờ Thân.

Từ xưa đến nay, đàn ông yêu xe, phụ nữ yêu nhà, đây là định luật không thay đổi.

Nhìn khế đất trong tay, Lưu Ly đã bắt đầu ở trong lòng lên kế hoạch sử dụng chúng trong tương lai.

Cửa hàng phía trước, bán rau dưa trái mùa.

Tòa nhà phía sau, cô chuẩn bị trang hoàng thành một thành phố ẩm thực.

Phía sau dãy nhà cùng sương phòng, cô chuẩn bị phân chia thành các quầy hàng ăn vặt, mà hai tầng lầu nhỏ kia, cô chuẩn bị làm lẩu thịt nướng tự chủ của mình, quả thực hoàn mỹ.

Trong lòng Lưu Ly càng nghĩ càng cảm thấy có thể, giờ phút này đáy mắt của cô đều hiện lên ánh sáng, giống như thành phố ẩm thực đã mở ra.

Lưu Ly đắm chìm trong tưởng tượng của mình vẫn chưa thấy được sự do dự trong mắt Cố Tại Ngôn, thẳng đến khi Cố Tại Ngôn mở miệng: “Ta phải rời đi một chút.”

Cố Tại Ngôn vừa nói ra lời này, Bình Bình Yên Yên đã có chút mệt mỏi nhìn về phía Cố Tại Ngôn, Lưu Ly cũng hoàn hồn nhìn về phía hắn.

“Có việc xử lý một chút, ít thì mười ngày, nhiều thì một tháng.”

Vừa rồi lúc Lưu Ly đi vào xem bệnh cho người ta, hắn thấy được ám hiệu thuộc hạ để lại.

Để lại ám hiệu như vậy, tất nhiên là có chuyện xảy ra.

Lúc trước không đề cập tới là không muốn Lưu Ly mất hứng, hiện tại sự tình đã xong, tâm tình Lưu Ly cũng tốt, liền chính là lúc hắn nên rời đi.

Vừa nghe Cố Tại Ngôn muốn rời đi, tâm tình vui vẻ của Lưu Ly trong nháy mắt tan thành mây khói, trong lòng buồn bực, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào.

“Vậy cha còn cưới mẹ không?” Bình Bình nhíu chặt mày, nhìn Cố Tại Ngôn hỏi ra một vấn đề mà ngay cả Lưu Ly cũng kinh ngạc.

Mùng sáu tháng sau, là ngày thành thân bọn họ đã nói với thôn dân, cách bây giờ cũng chỉ khoảng hai mươi ngày.

Bình Bình gắt gao nhìn chằm chằm Cố Tại Ngôn, giống như Cố Tại Ngôn giờ này khắc này nếu nói một câu ‘Sẽ không’, cậu sẽ lập tức trở mặt.

Cố Tại Ngôn nhìn Bình Bình, sau đó nhìn về phía Lưu Ly, vẻ mặt trịnh trọng: “Chờ ta, ta sẽ trở về cưới nàng.”

Lúc nói những lời này, giọng nói của Cố Tại Ngôn mang theo vài phần khàn khàn đầy nam tính, trong mắt lại tràn đầy kiên quyết, giống như đang nói lời hứa hẹn gì đó.

Cuối cùng, Cố Tại Ngôn vẫn đi, thời điểm Cố Tại Ngôn đi, Lưu Ly cũng không có trả lời Cố Tại Ngôn có muốn chờ hắn hay không.

Cố Tại Ngôn tuy rằng thất vọng, nhưng mà cũng không có trì hoãn.

Cố Tại Ngôn sau khi rời đi, trực tiếp ra khỏi trấn.

Lúc này ở cửa trấn, Nhật Thiên đang chờ ở đó.

Trước mặt Nhật Thiên là hai con ngựa.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Cố Tại Ngôn xoay người lên ngựa, hỏi thẳng Nhật Thiên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK