Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


CHƯƠNG 46
Tiêu thị tưởng Lưu Ly muốn đi cướp đồ, lập tức đi theo, nhưng không ngờ Tiêu thị vừa đi vào thì nhìn thấy Lưu Ly muốn đốt đống củi đó.

“Á! Ngươi muốn làm gì?” Tiêu thị hét thất thanh.

“Nhị thẩm không cho ba mẹ con chúng ta sống tốt, cố chấp cướp đồ ăn cứu mạng của ba mẹ con chúng ta sao? Nếu nhị thẩm không cho chúng ta sống yên, ta đương nhiên cũng chỉ có thể không để nhị thẩm sống tốt rồi.


Lưu Trần Thị lúc này cũng đi vào, nhìn thấy một màn trước mắt, bị dọa tới mức trợn to mắt, bà ta hét cái giọng rít gào: “Ngươi dám! Nha đầu chết tiệt nếu ngươi dám đốt, ta lột da của ngươi.


Phòng bếp và căn nhà của nhà cũ Lưu gia này nối với nhau, tuy Lưu gia là nhà ngói, nhưng nếu lửa của phòng bếp cháy thật, những căn phòng khác cũng chắc chắn không thoát được.

Cho dù thoát được, phòng bếp bị cháy cũng là tổn thất rất lớn, điều này khiến Lưu Trần Thị không thể không khẩn trương.

Ánh mắt của Lưu Ly chợt lạnh giá, đã lúc này rồi Lưu Trần Thị còn uy hiếp cô, thật sự nghĩ cô không dám đốt hay sao?

Tiêu thị luôn nhìn Lưu Ly, sau khi nghe thấy lời của mẹ chồng nhà mình, trong lòng càng siết lại.

Bà ta có ngu xuẩn hơn nữa cũng biết, chuyện ngày hôm nay là bà ta gây ra, nếu không phải hôm nay bà ta nghe nói Lưu Ly có được ba lượng bạc tiền bồi thường của Quả phụ Lê, nghĩ trong nhà Lưu Ly chắc chắn có đồ tốt lúc này mới đến nhà Lưu Ly mang đồ đi, sự việc cũng sẽ không nháo thành ra như này.

Phòng bếp này nếu thật sự đốt, đừng nói là mẹ chồng, dù là nam nhân của bà ta cũng nhất định không tha cho bà ta.

Mắt thấy Lưu Ly muốn đốt đống củi, Tiêu thị bị dọa toát mồ hôi lạnh: “Dừng tay, ngươi dừng tay!”
Tiếng hét còn chưa đủ, cơ thể của Tiêu thị còn lao về phía trước muốn giật lấy khúc củi đang cháy trong tay Lưu Ly.

Chỉ là đã không kịp rồi.

Lưu Ly đã đốt một góc của đống củi.

“Á—” Tiêu thị hét một tiếng, rất không hợp thời mà thật sự ngất đi.

“Cháy rồi, mau cứu hỏa, mau!” Lưu Trần Thị chỉ biết giậm chân, căn bản không quan tâm tới việc mắng người nữa.


Đám phụ nữ xem trò ở bên ngoài, ai nấy đều mang vẻ hoảng hốt, nhưng không ai muốn đi xách nước cứu hỏa, tất cả đều hoảng.

Nghe thấy động tĩnh, các nam nhân của Lưu gia cũng không ở yên ở trong phòng nữa, người nào người nấy đều xông ra.

Nhìn thấy ánh lửa trong phòng bếp, tất cả đều không quan tâm gì cả, cầm đồ, từ trong giếng nước trong sân múc nước lao vào phòng bếp.

Mấy thùng nước đổ xuống, lửa tắt rồi.

Tiêu thị bị phớt lờ nằm ở đó, lúc này trên người bẩn thỉu, trên mặt cũng có rất nhiều khói bụi, nhưng rốt cuộc cũng bị lạnh mà tỉnh lại.

Cảnh tượng rất hỗn loạn.

Trong phòng bếp cũng tràn ngập khói.

Mà tác giả Lưu Ly, lúc này đã rời khỏi phòng bếp, đứng ở trong sân, lạnh lùng nhìn người của Lưu gia bận rộn và nhếch nhác.

Đây chỉ là một mở đầu.

Dám đánh chủ ý vào đồ của cô, vậy thì phải chuẩn bị chịu sự phản kích của cô.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK