Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 199

Trương Đỗ Quyên nói: “Tôi đến giúp nấu ăn.” Nàng ta có thể nấu ăn, nhưng quyết không làm mấy chuyện bẩn thỉu như giết gà giết cá đâu.

Hơn nữa, nàng ta chỉ cần làm qua loa đại khái là được, Lưu Ly không thể để nàng ta làm hết đâu nhỉ.

Lưu Ly lập tức hiểu ra Trương Đỗ Quyên đang nghĩ gì, cô lạnh lùng nói: “Chưa tới phiên cô nắm quyền trong bếp của tôi đâu. Nếu cô không muốn giúp thì về đi.”

Để Trương Đỗ Quyên nấu ăn? E là cô ả sẽ làm lãng phí nguyên liệu mất.

Hơn nữa, cô cũng không ngu. Đương nhiên có thể nhìn ra động cơ của Trương Đỗ Quyên không hề trong sáng.

Tạm thời cô vẫn chưa biết tại sao Trương Đỗ Quyên lại tới đây, nhưng nếu đã viện cớ phụ giúp thì nhất định phải phụ giúp. Cô không có sở thích chiều theo thói hư tật xấu của người khác đâu.

Tính khí của Trương Đỗ Quyên cũng chẳng tốt gì, bị Lưu Ly nói thế, nàng ta liền quay người chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, Cố Tại Ngôn cùng Âu Dương Diệp đã trở lại, trên tay bọn họ còn mang theo gà rừng và thỏ rừng, xem ra họ vừa lên núi bắt.

Trương Đỗ Quyên đang chuẩn bị rời đi, nhưng sau khi nhìn thấy Âu Dương Diệp, hai mắt nàng ta liền sáng lên.

Đây là lần đầu tiên nàng ta được gặp một công tử tuấn tú như vậy.

Hơn nữa, nhìn quần áo của người này và chiếc xe ngựa đậu bên ngoài, quả nhiên hắn ta là chàng công tử giàu có mà mọi người trong thôn nói.

Chỉ có người như vậy mới có thể xứng với nàng ta.

Trương Đỗ Quyên đã hoàn toàn quên mất mục tiêu trước đây của nàng ta là Cố Tại Ngôn, cũng quên mất thân phận của bản thân là gì, có xứng với người ta không.

Dung mạo của Âu Dương Diệp cũng nổi tiếng ở kinh thành nên hắn ta cực kỳ quen với những ánh mắt kiểu Trương Đỗ Quyên. Do đó, hắn ta chỉ giả vờ như không nhìn thấy.

Lúc này, Trương Đỗ Quyên bước tới và hành lễ với Âu Dương Diệp.

“Bái kiến công tử, tôi là…”

“Cô là ai không quan trọng, nhưng cô tới đây làm gì?” Âu Dương Diệp ngắt lời Trương Đỗ Quyên.

Một cô gái thôn quê mà bắt chước hành lễ như đại tiểu thư gì chứ? Không ra thể thống gì cả, nhìn chỉ tổ nhức mắt.

Một người gây nhức mắt như vậy, nếu không có chuyện gì thì nàng ta sẽ bị hắn trực tiếp đuổi đi.

Khi nghe mấy lời thẳng thừng như vậy, Trương Đỗ Quyên cảm thấy hơi hoảng hốt, nhưng dù gì nàng ta cũng là một người mặt dày nên vẻ mặt lập tức khôi phục như cũ.

“Tôi nghe nói nhà Ly tỷ có khách nên đặc biệt đến phụ giúp.”

Nghe vậy, Âu Dương Diệp không chút do dự mà ném gà rừng và thỏ rừng đang rỉ máu vào tay Trương Đỗ Quyên.

“Nếu thế thì cô xử lý mấy thứ hoang dã này đi.”

Trương Đỗ Quyên không ngờ Âu Dương Diệp lại ném những thứ đẫm máu này lên người mình như vậy. Một người được nuông chiều như nàng ta thì làm sao có thể đối mặt với máu me chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK