Mục lục
Xuyên Không: Cha Con Tôi Đâu Rồi?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 197

Âu Dương Diệp chính là có lá gan lớn như trời, lúc này cũng nhụt chí.

Đang chuẩn bị mở miệng nói mình vừa rồi là nói đùa, phải thừa dịp trước khi trời tối chạy về thị trấn, Bình Bình Yên Yên liền từ trong nhà đi ra.

Nhìn thấy Bình Bình, Âu Dương Diệp chấn kinh.

Bình Bình cảm nhận được ánh mắt đến từ Âu Dương Diệp, hàng lông mày nho nhỏ nhăn lại, rồi nhìn về phía Lưu Ly, chững chạc đàng hoàng mở miệng: “Mẹ, nhà ta không còn đồ ăn rồi.”

Hiển nhiên, cậu đều đã nghe được đối thoại bên ngoài.

Lưu Ly vốn muốn đi phòng bếp thì ngừng lại, nghĩ đến đồ ăn trong phòng bếp ăn mấy ngày đều ăn không hết, không hiểu mà nhìn Bình Bình.

Bình Bình đang muốn mở miệng nói nữa, lúc này Yên Yên lại cho là mình hiểu ý anh trai, cười tủm tỉm nhìn về phía Âu Dương Diệp: “Thúc thúc xinh đẹp, chú muốn ở lại thì phải phụ trách mua đồ ăn nha.”

Yên Yên lời này vừa ra, thần sắc đám người cũng thay đổi.

Bình Bình: “. . . . . .” Cậu không có ý này, cậu vừa rồi nói lời kia là lệnh đuổi khách!

Cố Tại Ngôn: “. . . . . .” Nhìn gương mặt Âu Dương Diệp kia, hai con ngươi nhắm lại, thần sắc khó coi.

Trên mặt của hắn nếu không có sẹo, có thể đá xa Âu Dương Diệp mấy con phố!

Người nào đó hoàn toàn không có ý thức được mình lại đi so đo dung mạo với người ta, phải biết là hắn đã từng ghét nhất người ta nói mặt hắn đẹp.

Về phần Lưu Ly, thì là dùng một ánh mắt ‘trẻ nhỏ dễ dạy’ nhìn Yên Yên, cái tính tình không chịu thiệt thòi này, cô thích.

Âu Dương Diệp nghe lời của hai đứa trẻ liền từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, không cần suy nghĩ, trực tiếp mệnh lệnh Tần chưởng quỹ đi mua đồ ăn.

Dù là Tần chưởng quỹ khiếp sợ về sự thay đổi hôm nay của chủ tử, giờ này khắc này cũng không thể không đi làm theo. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Chờ Tần chưởng quỹ đi, Âu Dương Diệp lại cẩn thận nhìn Cố Tại Ngôn, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Bình Bình.

Lúc này Âu Dương Diệp vô cùng chắc chắn, mình nhất định đã đụng phải bí mật ghê gớm.

Cứ như vậy hôm nay hắn ở lại ăn cơm, bất luận là phải bỏ ra bao nhiêu vậy cũng đáng .

Âu Dương Diệp đã để người đi mua đồ, Lưu Ly nói cái gì nữa cũng không hay, trực tiếp vào phòng bếp.

Mà Âu Dương Diệp trực tiếp bị Cố Tại Ngôn một ánh mắt gọi ra sân, chờ hai người một trước một sau đi đến bờ ruộng, bảo đảm không người Cố Tại Ngôn mới quay đầu nhìn về phía Âu Dương Diệp.

Âu Dương Diệp rụt cổ lại, hốt hoảng không dám nhìn Cố Tại Ngôn, dũng khí đơn độc cùng Cố Tại Ngôn chung đụng không còn sót lại chút gì.

“Muốn sống, hay là muốn chết?”

Thấy Cố Tại Ngôn dẫn Âu Dương Diệp cùng ra ngoài, Lưu Ly có chút nghi hoặc. Cô luôn cảm thấy hình như Cố Tại Ngôn và Âu Dương Diệp đã biết nhau từ trước.

Nhưng sau suy đi nghĩ lại, chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của cô, không làm hại đến cô và các con thì cô chẳng quan tâm chuyện bọn họ biết nhau thật không.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK