Mục lục
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Rốt cuộc thì các người đã chăm sóc mấy đứa nhỏ kiểu gì vậy?”
Tiểu Vũ Minh đau khổ ôm chặt lấy cô.

Cậu bé chưa bao giờ nhìn thấy Vân Giai Kỳ trong tình trạng mất kiếm soát như vậy.

Giống như mắc bệnh tâm thần vậy.

Đột nhiên, nước mắt của cậu bé rơi xuống.

Cậu bé cũng tự trách mình.

Cậu bé cũng đang ở nhà.

Nhưng cậu bé đã không chăm sóc tốt cho Mạn Nhi và Vũ Minh.

“Con xin lỗi.


Tiểu Vũ Minh nói một cách tự trách: “Con đã không chăm sóc tốt cho các em Ngay lúc này, Vân Giai Kỳ đã chịu bình tĩnh lại Cô đặt tay lên hai vai của cậu bé, rồi dịu dàng vuốt nhẹ lên trán cậu bé: “Con đừng sợ… mẹ nhất định sẽ tìm được Tiểu Bắc và Mạn Nhi..”
Tiểu Vũ Minh sững sờ, cậu bé cũng không biết nói gì.

Vân Giai Kỳ ngồi xuống, dùng hai tay dịu dàng ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cậu bé.

“Vũ Minh, mẹ là mẹ của con… con, Tiểu Bắc, và cả Mạn Nhi đều là máu thịt của mẹ…” Nói xong, Vân Giai Kỳ ôm chặt lấy cậu bé.

Cô cũng không biết khi cô nói như vậy, Tiểu Vũ Minh có tin hay không.

Cô cũng cố gắng giải thích: “Mẹ thực sự là mẹ của con… Vũ Minh, mẹ nhất định sẽ tìm thấy Tiểu Bắc và Mạn Nhi, và nhất định cũng sẽ bảo vệ con…”
Vũ Minh ngơ ngác gọi: “Mẹ ơi..”
Giọng nói của cậu bé cũng đặc biệt khó hiểu.

Nhưng, chính xác là cậu bé đã thốt lên hai tiếng “mẹ ơi”.


Vân Giai Kỳ cảm thấy cay ở mũi, và ôm cậu bé chặt hơn Bạc Tiêu Dương đẩy chiếc xe lăn đi vào trong nhà, nhìn thấy cảnh này, thấy ‘Vân Giai Kỳ đang ôm Vũ Minh, cậu ta cũng vô cùng lo lắng, hỏi một cách nghẹn ngào: “Vẫn còn chưa tìm được à?”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Gọi cảnh sát…”
Bạc Tiêu Dương ngây người trong vài giây, sau đó gật đầu.

Cậu ta cầm lấy điện thoại, và bước sang một bên để gọi điện thoại.

Vân Giai Kỳ nói với Tiểu Vũ Minh: “Vũ Minh ngoan nha, hãy ở yên trong nhà và đừng ra ngoài, mẹ sẽ cử vệ sĩ đến để bảo vệ con”
Vũ Minh nắm chặt lấy tay cô: “Con muốn ở bên cạnh mẹ cơ”
Vân Giai Kỳ đứng hình trong vài giây, Vũ Minh cũng sợ cô sẽ từ chối nên đã nhanh chóng nói một cách lo lắng: “Mẹ đừng từ chối con”
‘Vân Giai Kỳ ngây người vài giây, sau đó mới hoàn hồn lại và nhẹ nhàng mỉm cười: “Được rồi!”
Sau hơn nửa giờ.

Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ đã đến Cục công an.

Thông qua sự hỗ trợ của cảnh sát, Vân Giai Kỳ đã có được camera giám sát từ nhiều phía.

Sau khi Cung Bắc lên xe, đã ra khỏi khu biệt thự Long Thần, nhưng sau đó xe chở cậu bé lại đi ngược về hướng vào trong thành phố.

Camera giám sát có độ nét cao đã bắt được cận mặt của người ngồi ở ghế tài xế, và Vân Giai Kỳ chợt nhận ra người đàn ông này không phải là Trương Bác Trung, anh ta vô cùng lạ mặt và không rõ lai lịch.

Tim của Vân Giai Kỳ cứ liên tục đập “thình thịclí, và ngay lập tức cô nhận ra răng mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng mà cô không hề mong muốn Chiếc xe này đã bị cướp Có lẽ là Trương Bác Trung cũng đã bị giết Mặc dù việc lắp đặt camera giám sát trên đường trong thành phố được phổ biến rộng rãi và có rất nhiều đầu dò, nhưng để theo dõi quỹ đạo di chuyển của một chiếc xe thì cần phải có một mốc thời gian xác định..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK