Mục lục
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Bạc Tuấn Phong tàn nhẫn cất lời: “Mạn Nhi là con của tôi và Vân Ngọc Hân, nhưng cô vẫn muốn có con bé còn không cần tôi sao?”
Vân Giai Kỳ ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng: “Coi như là con của anh và Vân Ngọc Hân thì sao chứ?”
Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Con bé do tôi mang thai chín tháng mười ngày để sinh ra.

Tôi đã phải mạo hiểm tính mạng của mình để giữ nó, bao nhiêu năm nay tôi là người duy nhất mà Mạn Nhi có thể dựa vào, con bé cũng là người duy nhất cho tôi dựa vào.

Chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống, lúc đấy anh ở đâu? Vân Ngọc Hân ở đâu?”
Không phải chỉ có cùng một dòng máu mới là người thân! Những năm qua, cô và Mạn Nhi đã sớm coi nhau quan trọng hơn mạng sống của mình, cô cũng tin rằng Mạn Nhi sẽ không cần cô.

Bạc Tuấn Phong đẩy cửa ra, kéo cô vào phòng.

Vân Giai Kỳ không theo kịp bước chân của anh, đầu đụng vào ngực.


“Vụng về!”
Bạc Tuấn Phong nắm chặt tay cô, đẩy ngã cô lên giường.

Vân Giai Kỳ mạnh mẽ xoay người ngồi dậy, thấy Bạc Tuấn Phong đã đến gần trước mặt, chỉ cách bước chân, cô cảnh cáo: “Anh đừng đụng vào tôi.”
“Tôi không muốn đụng vào anh”
Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói.

“Em cứ ngoan ngoãn nằm đây ngủ đi, tôi không làm gì em đâu” Bạc Tuấn Phong nói.

Vân Giai Kỳ đáp: “Không phải chứ? Anh trói tôi từ bệnh viện về nhà họ Bạc để tôi ngủ trên giường của anh? “
“Tôi không muốn cô ở chung một phòng với người đàn ông khác”
Bạc Tuấn Phong nói.


Vân Giai Kỳ đỏ mặt: “Doãn Lâm không phải người đàn ông khác, anh ấy là vệ sĩ của tôi!”
“Người đàn ông của em, chỉ có một mình tôi!” Bạc Tuấn Phong sửa từng chữ một.

Vân Giai Kỳ hừ lạnh một tiếng, cố ý chọc giận anh: “Anh không phải người đàn ông duy nhất của tôi”
Khuôn mặt đẹp trai của Bạc Tuấn Phong trâm xuống.

“Tôi và Tống Hạo Hiên ở bên nhau năm năm, anh cảm thấy, tôi sẽ vì anh thủ thân như ngọc, không để cho anh ấy đụng vào ư?”
Vân Giai Kỳ cố ý đâm anh.


“Yên lặng đi.” Bạc Tuấn Phong nổi giận.

Anh nhíu mày, nhìn Vân Giai Kỳ, nắm chặt tay: “Tôi hỏi em lần cuối, dù em trả lời thế nào tôi cũng tin, chỉ cần do em nói ra em và anh ta có quan hệ như thế nào”
Anh cho cô ấy cơ hội cuối cùng, cho dù là nói dối, anh cũng chấp nhận tin tưởng!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK