Mục lục
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Bạc Tuấn Phong vô tình tạo bọt trên mặt, cô vô tình ăn phải một nửa bọt rửa bạt, nó có vị đẳng và chát, khuôn mặt nhỏ nhăn lại.

Bạc Tuấn Phong lo lắng cầm một lon Coca rót vào người cô, sau khi rên rỉ uống cạn, cô nhìn thấy đôi mày cau lại của anh: “Làm sao vậy, còn đắng không?”
Cô sững sờ nhìn anh hồi lâu, rồi bật ra tiếng nấc nghẹn ngào.

Bạc Tuấn Phong cũng là sững sờ, phản ứng lại đây, cười nhạt một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc cúi người ngửi thử.

Cô che miệng, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Mùi gì vậy?”
Bạc Tuấn Phong nói một cách đầy ẩn ý: “Anh không ngửi được, phải nếm thử rồi mới biết.”
Cô vẫn nhìn anh một cách ngu ngốc.

Trong giây tiếp theo, anh áp cô vào tường, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Đó là nụ hôn đầu tiên của anh, và đó cũng là nụ hôn đầu tiên của cô.


Nụ hôn tình cảm, một lần cảm động.

Vân Giai Kỳ hoàn toàn hoảng sợ, cho đến khi Bạc Tuấn Phong nghiêm túc: “Mùi nước rửa bát”
Tức giận, cô đuổi theo và đánh anh.

Trong lúc tránh mặt cô, anh tiếp tục lau bọt trên tay trên mặt cô, cuối cùng, mệt mỏi vì tiếng ồn ào, anh từ phía sau ôm lấy cô thở dài: “Đồ ngốc”
Khi đọc đoạn văn này, Vân Giai Kỳ chợt cười thầm.

Đây là nụ hôn đầu tiên của họ, cô vẫn nhớ.

Bất tri bất giác, màn đêm càng tối hơn.

Cô hơi mệt khi đọc, lật vài trang.

Cho đến khi lật một trang, cuốn nhật ký này không dài, chỉ vỏn vẹn hai dòng ngắn ngủi.


“Hôm nay là sinh nhật của tôi, nhưng hình như mọi người chỉ nhớ hôm nay là ngày của Vân Ngọc Hân, lại không nhớ rõ, hôm nay cũng là sinh nhật của tôi, ngoại trừ anh Tuấn Phong”
“Anh Tuấn Phong nói, anh ấy muốn tất cả mọi thứ từ tôi”
Vân Giai Kỳ sững sờ, Cô chợt nhớ lại, đó là ngày tốt nghiệp cấp ba của mình, cô được nhận vào trường đại học mà Vân Ngọc Hân mơ ước, cô ta không có thi đỗ đại học Nhưng vào ngày ăn sinh nhật, Vân Ngọc Hân mặc một bộ váy thật đẹp, cùng mọi người tổ chức sinh nhật, chỉ có điều cô như Lọ Lem chỉ biết đứng trong góc.

Vân Ngọc Hân đứng giữa đám đông, như một cô công chúa nhỏ kiêu hãnh.

Cô buồn bực, hôm đó ngoại lệ uống chút rượu, đi ra vườn sau, ngồi trên xích đu, cũng không biết qua bao lâu, cô thật sự nhìn thấy anh.

Cô vẫn nhớ khi anh bước đến gần cô, câu đầu tiên là: “Em uống rượu à?”
‘Vân Giai Kỳ cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh bãng khuôn mặt đỏ bừng kia.

“Tại sao uống nhiều rượu như vậy”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tại sao em không đi vào”
Cô thì thầm: “Em không muốn nhìn thấy bọn họ.”
Bạc Tuấn Phong biết cô khó chịu chuyện gì, cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

“Vậy đến nhà của anh.”
‘Vân Giai Kỳ giật mình..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK