Mục lục
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nhưng chắc chắn chính là, cô mang thai hai trai một gái, một đứa con trai sinh ra xong là thai chết, bất hạnh chết non, còn có một đứa bé trai khác, cô không có cơ hội đưa đi, đứa bé trai đó là Vũ Minh.

Tống Hạo Hiên nói, anh ta không thể xác định được hai đứa con trai kia có phải là của Bạc Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân hay không.

Nhưng anh ta chắc chắn, đứa con gái này là của cô và Bạc Tuấn Phong, có lẽ trước khi cắm vào phôi thai, cô đã mang thai.

Cô đặt tên cho đứa bé là Mạn Nhi.

Năm năm qua, hai mẹ con chặt đứt toàn bộ liên lạc, sống nương tựa lãn nhau.

Tất cả mọi người cho rằng cô đã chết, nhưng cô lấy thân phận “Tống Giai Kỳ”, sống lại một lần nữa.

Vân Giai Kỳ tảm rửa xong, thay áo ngủ đi ra, thấy trên màn hình hiển thị cuộc gọi nhỡ, là số của Tống Hạo Hiên.

Cô lập tức gọi lại cho anh ta.

Điện thoại nhanh chóng nghe máy.

Vân Giai Kỳ cầm lấy một chai nước khoáng trong tủ lạnh, dựa vào bên giường cười nói: “Mới vừa tắm xong, Hạo Hiên, có chuyện gì không?”
“Anh nghe nói Mạn Nhi xảy ra chuyện ở trường học?”
Vẻ mặt Vân Giai Kỳ ngẩn ra.

Cô nói: “Hạo Hiên, ngày mai anh có rảnh không?”
“Có chuyện gì?”
“Em muốn cầu xin anh, làm thủ tục chuyển trường cho Mạn Nhi giúp em”
“Làm sao vậy?”
“Con của Bạc Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân, học cùng một lớp với Mạn Nhi.

Hôm nay em chạm mặt anh ta ở nhà trẻ, em sợ.

Còn chưa nói dứt lời, chuông cửa đột nhiên vang lên.


Vân Giai Kỳ nghi ngờ nhìn về phía cửa, vội vàng nói với điện thoại: “Cứ như vậy trước đã, lát nữa em lại gọi cho anh”
“ừ Cúp điện thoại, Vân Giai Kỳ đi tới cửa, nhìn xuyên qua mắt mèo nhìn bên ngoài, không ngờ trông thấy sườn mặt như điêu khắc của người đàn ông.

Bạc Tuấn Phong đứng ở ngoài cửa, mái tóc ngắn màu đen bị gió thổi loạn, nhưng vẫn khó làm hao tổn vẻ tuấn tú của anh.

Vân Giai Kỳ kinh hãi lùi về sau nửa bước!
Quả nhiên…
Chạm mặt anh ở nhà trẻ, dẫn tới hoài nghi của anh.

Nhưng cô không nghĩ tới, người đàn ông này lại điều tra ra chỗ ở của cô nhanh như vậy.

“Mở cửa”
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, giống như màu đỏ khô đã lắng đọng nhiều thập kỷ, êm dịu và sâu lắng.

Vân Giai Kỳ khóa trái cửa theo bản năng.

“Cùm cụp” một tiếng.

Bạc Tuấn Phong nghe thấy tiếng khóa trái cửa từ bên trong, đôi mắt càng sâu thắm.

“Vân Giai Kỳ, thật sự là em”
Vân Giai Kỳ từ cửa lùi về phía phòng khách, đầu ngón tay buông lỏng, nước khoáng rơi xuống đất, rơi đầy đất.

“Leng keng”
Âm thanh mở máy vân tay.

Âm thanh “tích, tích, tích, tích!” nhập số vang lên, ngón tay thon dài của người đàn ông nhập ngày sinh của cô, ngay sau đó truyền ra âm thanh nhập sai Người đàn ông nâng mắt: “Vân Giai Kỳ, tôi cho em một cơ hội cuối cùng, mở cửa.


Vân Giai Kỳ căn chặt môi, không rên một tiếng.

Gương mặt tuấn tú của Bạc Tuấn Phong càng căng thẳng.


Anh lại nhập một dấy số vào.

Sinh nhật của Vũ Minh, cũng là sinh nhật của Mạn Nhi.

“Leng keng”
“Tích”
Âm thanh mở khóa thành công Vân Giai Kỳ ngạc nhiên mở to mắt nhìn, nhìn cửa chậm rãi được mở ra từ bên ngoài, chỉ trong nháy mắt gió lạnh thổi vào phòng khách.

Cùng lúc đó, cô cảm nhận được sát ý hỗn loạn xen lẫn ở trong gió lạnh, cô bất chợt lùi về sau nửa bước.

Chân dài của Bạc Tuấn Phong bước vào, cơ thể cao thẳng đi vào bên trong cửa.

“Rầm” một tiếng, cửa lạnh lùng đóng lại ở phía sau người.

Nửa bóng người của người đàn ông hòa vào trong bóng tối, toàn thân tràn ngập.

nghiêm túc khiến trái tim người ta sợ hãi.

Anh hơi nâng mắt, đuôi mắt hẹp dài xen lẫn sát khí màu đỏ tươi!
Vân Giai Kỳ cảm thấy mình giống như con mồi không có chỗ để trốn, bị mãnh thú trong đêm tối theo dõi.

Cô không thấy rõ mặt người đàn ông, nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang nhìn chäm chảm cô.

Cơ thể Vân Giai Kỳ cứng đờ một lát, ngay sau đó cô lạnh lùng nhếch miệng, ra vẻ thản nhiên nói: “Anh Bạc, đã lâu không gặp, hi vọng anh vẫn khỏe.


Cô không có chỗ để trốn, cho nên không cần thiết phải trốn tránh.

Cô đã trốn tránh anh năm năm.


Một tiếng xưng hô “anh Bạc” lạnh lùng này, không thể nghỉ ngờ là càng chọc giận người đàn ông “Anh Bạc?”
Người đàn ông lạnh lùng xùy một tiếng, tiến thêm một bước tới gần.

Dáng người cao gầy, đi vào dưới ánh trăng.

Gương mặt vô cùng tuấn tú của người đàn ông lộ trong tầm mắt cô, thân cao một mét chín mươi hai, nghiễm nhiên thành cô phải ngước lên nhìn.

“Vân Giai Kỳ, em không chết”
“Đúng vậy” Vân Giai Kỳ mỉm cư: Bạc, tôi đáng chết sao?”
Bạc Tuấn Phong nhếch miệng không nói, bỗng nhiên anh nhanh chóng tới gần cô.

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy một cơn gió lạnh phả vào mặt, động tác của người đàn ông rất nhanh Cô căn bản không kịp phản ứng, một giây sau, người đàn ông ở gần trong gang tấc, vươn tay năm lấy áo tắm của cô, giọng Anh nói trầm thấp ở trên đỉnh đầu.

“Đúng vậy! Em đáng chết, Vân Giai Kỳ, em thực sự đáng chết!”
Vân Giai Kỳ muốn tránh thoát theo bản năng, nhưng bị anh đẩy ngã xuống ghế sô pha.

Động tác vùng vẫy của cô, đánh nghiêng chén trà ở trên bàn trà.

“Rầm” một tiếng Chén trà vỡ nát phát ra âm thanh, vô cùng chói tai ở trong đêm đen.

“Bạc Tuấn Phong!”
Vân Giai Kỳ cũng kìm nén lửa giận, chất vấn: “Anh làm gì thế?”
“Vì sao em còn không chết?” Người đàn ông nắm chặt lấy áo tắm của cô, chất vấn ngược lại: “Vì sao em còn sống?”
Cô “chết” năm năm, đột nhiên chết mà sống lại, đứng ở trước mặt anh!
Năm năm này, anh trải qua như thế nào.

Cô thì sao?
Gô thay tên đổi họ, di dân ra nước ngoài, còn có con gái với người đàn ông khác.

Anh đã có ý nghĩ bóp chết cô rồi.

Thực tế, người đàn ông cũng có hành động như vậy.

Bạc Tuấn Phong nghiến răng, bàn tay to bóp chặt lấy cổ cô.

Anh thực sự dùng lực.


Gương mặt Vân Giai Kỳ nhanh chóng đỏ lên, cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra, chỉ cảm thấy yết hầu cô càng ngày càng khó thở, chỉ trong nháy mắt trong đầu đều vì thiếu dưỡng khí, mà cảm thấy choáng váng.

“Bạc… Tuấn Phong…”
“Được lảm, em còn nhận ra tôi là Bạc Tuấn Phong!”
“Buông tay… Buông tay.

Vân Giai Kỳ gian nan nói ra mấy âm tiết: “Anh… Muốn tôi chết… Như vậy à…”
“Đúng vậy!”
Bạc Tuấn Phong găn từng chữ: “Vân Giai Kỳ, bây giờ tôi đã có ý muốn giết em rồi!”
Vân Giai Kỳ cảm thấy càng ngày càng khó thở.

Dựa theo bản năng cầu sinh, tay của cô mò mẫm trên bàn trà, đột nhiên đụng vào.

một cái ngăn kéo.

Cô cố gắng mở ngăn kéo ra, run lẩy bẩy mò mẫm đụng vào một cái kéo, cô căn bản không nghĩ nhiều như vậy, cầm chiếc kéo đâm mạnh lên bả vai người đàn ông.

“Phập” một tiếng Cái kéo sắc bén đâm xuyên qua âu phục, đâm rách làn da.

Ngay sau đó, máu ấm áp rơi lên trên mặt cô, cùng lúc đó, áo sơ mi tuyết trắng của người đàn ông bị nhuộm đỏ một mảng lớn.

Người đàn ông giống như không biết đau, cơ thể không nhúc nhích chút nào.

Nhưng mà nhìn sợ hãi trong đôi mắt người phụ nữ, bỗng nhiên anh buông lỏng cô ra.

Vân Giai Kỳ ôm yết hầu, chật vật ho lên, cái kéo theo tiếng rơi xuống đất.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng cúi đầu nhìn, nhìn về phía bị cô đâm trúng.

Lúc cô đâm về phía anh, trên tay không có sức lực, đâm không sâu, nhưng mà máu tươi vẫn chảy ròng ròng, Rất không dễ dàng gì Vân Giai Kỳ mới tỉnh táo lại, dùng hết sức lực cuối cùng đẩy anh ra, chạy về phía phòng ngủ Người đàn ông đứng dậy khỏi ghế sô pha, vẻ mặt không đổi đi về phía cô Vân Giai Kỳ mới chạy vào phòng ngủ, mới đóng cửa phòng lại, còn chưa kịp khóa trái “Rầm” một tiếng, chân dài của người đàn ông khẽ đạp, phá cửa mà vào.

Dưới quán tính vĩ đại, cô bất ngờ không đề phòng ngã lên giường, một giây sau, Bạc Tuấn Phong nắm lấy áo của cô, đẩy cô ngã xuống giường.

Bạc Tuấn Phong tiện tay đóng cửa lại.

“Em nghĩ rằng tôi còn có thể để em trốn sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK