Mục lục
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Lâm Tĩnh Anh vô cùng kinh ngạc nhìn về phía bà ta.

Người phụ nữ còn có mặt mũi dám nói lời như thế này ư? Lâm Tĩnh Anh vừa muốn nói gì đó thì ngoài cửa bồng truyền đến một giọng nói lạnh như băng.

“Đúng là một vở kịch lớn nhỉ”
Ba người đều kinh hoảng.

Bọn họ vội vàng quay đầu lại thì nhìn thấy Vân Giai Kỳ và Tống Hạo Hiên đang đứng trước cửa phòng.

Vân Giai Kỳ thản nhiên nhìn ba người đang vô cùng chật vật trong phòng.

Vừa rồi nghe thấy cuộc nói chuyện của ba người họ trong lòng cô lạnh đi hơn nửa.

Thì ra cô không phải con gái ruột của Vân Lập Tân.

Năm đó Vân Lập Tân bán vợ cầu vinh, đưa Lâm Tĩnh Anh cho người đàn ông khác, cô là con của Lâm Tĩnh Anh và người đàn ông khác.


Cha ruột của cô lại là một người khác? Chẳng trách nhiều năm như vậy Vân Lập Tân chưa bao giờ quan tâm đến cô.

Bởi vì cô căn bản không phải con ruột của ông ta, trong mắt ông ta đương nhiên cô là con hoang.

Còn Lâm Tĩnh Anh từ trước đến giờ hùa theo nên cố ý giấu diếm không nói.

Từ đầu đến cuối chỉ có cô đau khổ chẳng hay biết gì.

Vân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng: “Vân Lập Tân, nếu tôi không phải con gái ruột của ông thì sao ông không nói sớm đi?”
Thế mà ông ta lại có thể nhẫn tâm lợi dụng vợ của mình để cứu Vân Liên.

Còn có chuyện gì điên rồ hơn chuyện này cơ chứ?
Vân Lập Tân kinh ngạc đứng dậy nhìn Vân Giai Kỳ: “Sao mày lại ở chỗ này?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đi ngang qua cũng không được à?”
Vân Lập Tân bỗng nhiên lấy lại tinh thần nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh chất vấn: “Có phải nó nói cho bà biết tôi ở đây đúng không?”
Mặt Lâm Tĩnh Anh đỏ bừng không nói lời nào.


Bà ta có vẻ như bị đả kích thê thảm cả người hồn bay phách lạc.


nhất chính là vì lấy lòng Vân Lập Tân, từ nhỏ đến lớn Lâm Tĩnh Anh chưa bao giờ nhìn thẳng vào cô.

Đây chính là mẹ ruột của cô đấy!
Tống Hạo Hiên thấy mặt Vân Giai Kỳ tái nhợt lập tức an ủi: “Giai Kỳ, em đừng kích động…”
“Tống Hạo Hiên anh không cảm thấy rất nực cười à?” Vân Giai Kỳ nói: “Hóa ra người trước giờ em vẫn luôn tưởng là cha ruột mình ở trong mắt ông ta em lại là một đứa con hoang không hơn không kém.

Từ nhỏ đến lớn vì lấy lòng trên dưới nhà họ Vân khiến họ vui vẻ cho dù em có cố gắng thế nào thì nhà họ Vân cũng không coi trọng em.

Hóa ra em mới thật sự là người ngoài.”
Vân Giai Kỳ đột nhiên nói với Lâm Tĩnh Anh: “Chẳng lẽ không phải bà đã sớm biết tôi không phải con ruột của Vân Lập Tân rồi à? Nếu bà đã biết từ sớm thì sao bà không bỏ tôi đi Cô tình nguyện không cần sinh ra cũng không muốn sinh ra đã mang trên người cái từ “con hoang”.

Tống Hạo Hiên đau lòng nói: “Giai Kỳ, em đừng khó chịu…”
Lâm Tĩnh Anh nhíu mày nhưng không nói ra được.

Bà ta không thẳng thắn nói cho Vân Giai Kỳ biết nếu trong lúc mang thai kia bà ta biết đứa bé trong bụng không phải của Vân Lập Tân thì bà ta chắc chắn sẽ không chút do dự dứt khoát bỏ đứa bé đi.

Nhưng bà ta lại tưởng rằng khi đó mang thai chính là máu mủ của bà ta và Vân Lập Tân thế cho nên ba ta vẫn luôn cố gắng dưỡng thai cho đến khi sinh đứa bé ra.

Vân Giai Kỳ đột nhiên hỏi: “Cha ruột của tôi là ai?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK