Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1041

Sứ giả Dạ Lương cầu kiến là để xác nhận chuyện sống chết của Tô Vũ.

Trước đó không giết Tô Vũ, hiện giờ càng không thể giết được. Nếu Đại Sở dám giết sứ thần đàm phán hòa bình khi ấy, đồng nghĩa với việc không hề có thành ý nào trong đàm phán hòa bình cùng Dạ Lương, vậy thì còn nói gì đến chung sống hòa thuận nữa.

Vụ án này bị đưa về Đại Lý Tự thẩm tra lại, lần này do Đại Lý Tự Khanh đích thân thẩm tra.

Tất nhiên ông ta làm việc gì cũng công bằng và nghiêm minh.

Những chứng cứ khi xưa định tội cho Tô Vũ nay được lấy ra trước công đường, yêu cầu Tô Vũ chấp bút viết thêm một bản khác, sau đó cẩn thận so sánh bút tích của Tô Vũ và bút tích trên chứng cứ.

Hai mẫu chữ này trông giống hệt nhau, Đại Lý Tự Khanh mời một ông lão chuyên nghiên cứu tranh chữ nổi tiếng nhất ở kinh thành tới giám định. Sau một ngày so sánh kỹ lưỡng, ông già đưa ra kết luận rằng hai mẫu chữ hoàn toàn không xuất phát từ bàn tay của một người.

Nét chữ dù trông giống nhau đến mấy, nhưng mỗi người nhất bút đặt bút luôn có thói quen riêng, nhiều chi tiết vẫn khác biệt.

Quan thẩm tra phụ trách kết án ban đầu tuy đã bị mũi tên bắn chết tại pháp trường, nhưng bên cạnh hắn ta cũng có vài thuộc hạ và thân tín, Đại Lý Tự Khanh bèn bắt người tới thẩm vấn nghiêm ngặt, sau cùng hỏi ra được chân tướng.

Ba ngày sau, Đại Lý Tự Khanh đưa kết quả thẩm tra vụ án vào trong cung, bao gồm cả kết quả đối chiếu nét chữ trong thư, lời khai từ thuộc hạ của viên quan kia, rõ ràng và rành mạch chứng minh những chứng cứ này toàn là được ngụy tạo mà có, dùng để vu oan giá họa cho đại học sĩ Tô Vũ.

Chứng cứ trước đó định tội cho Tô Vũ rốt cuộc là như thế nào, trong lòng Hoàng đế là người rõ ràng nhất, nhưng gương mặt ông ta vẫn tỏ ra kinh ngạc và phẫn nộ, lập tức hạ lệnh xử lý những kẻ liên quan đến sự việc theo quy định của luật pháp.

Mà sứ thần của Bắc Hạ và Dạ Lương đều trên đường tới Đại Sở, e là còn tập hợp với nhau để cùng đón năm mới. Sứ thần Bắc Hạ tới xác nhận tình trạng yên ổn của Tĩnh Nguyệt, sứ thần Dạ Lương tới xác nhận tình trạng sống chết của Tô Vũ, mỗi lần nhớ đến chuyện này, Hoàng đế tức tối muốn nổ tung ngay tại chỗ.

Hoàng đế thân bất do kỷ, sau cùng đành phải chiêu cáo thiên hạ rằng đại học sĩ Tô Vũ vô tội, đồng thời khôi phục chức quan, tiếp tục làm thầy dạy cho các hoàng tử và công chúa, dạy học ở viện Thái Học trong cung.

Nhưng Tô Vũ vừa thoát nạn lao tù, cơ thể đau yếu bệnh tật nên được phép ở nhà tĩnh dưỡng cho khỏe rồi mới quay về nhậm chức.

Tô Vũ quay về nhà, nhà cửa bị lục soát sạch bách, lạnh lẽo đìu hiu.

Những gia nô bị bắt đi khi ấy chỉ còn lại ba bốn người. May mà quản gia cầm cự được, nhưng tình hình cũng không quá lạc quan, vừa trở về đã đổ bệnh nặng.

May mà Tô Vũ giúp họ điều trị, họ mới tốt lên từng ngày.

Quản gia và gia nô cảm kích nói: “Đáng lẽ phải để chúng nô gia chăm sóc đại nhân, hiện giờ lại là đại nhân chăm sóc, nô gia hết sức áy náy!”

Tô Vũ dịu dàng đáp: “Các ngươi cũng bị ta liên lụy, ta mới nên cảm kích các ngươi, đối xử chân tình với ta”.

Các gia nô nói: “Đại nhân nói những lời này, nô gia không gánh nổi đâu. Nếu năm xưa không nhờ có đại nhân, chúng nô gia cũng chỉ là những kẻ lưu lạc không có nhà để về. Nhiều năm qua, đại nhân giúp bọn ta ăn no mặc ấm, tính mạng của nô gia là do đại nhân nhặt về, còn sợ gì chút khổ cực thân xác chứ!”

Tô Vũ gật gật đầu: “Đa tạ”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK