Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 521

Thời tiết nóng bức lại phải đi một đoạn đường dài như vậy, có thể chống đỡ được đến tận lúc này đã là cực hạn của hắn rồi.

Thủ lĩnh thị vệ không còn chú ý đến lễ nghĩa nữa, vội vàng tiến lên nâng Tô Vũ dậy.

Nhìn thấy trên đầu Tô Vũ mồ hôi nhễ nhại, hiện tại cũng không có chỗ râm mát để hắn nghỉ ngơi, thủ lĩnh thị vệ không khỏi nói: “Có thể là do Tô đại nhân đã quá mệt mỏi mà còn bị say nắng”.

Tiến không được mà lui cũng không xong, chuyện này quả thật có chút phiền phức.

Nếu như để Tô Vũ tiếp tục phơi nắng thì e rằng tình hình sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Thẩm Nguyệt cố gắng bình tĩnh lại rồi nói: “Đưa hắn vào trong xe ngựa của ta đi”.

Đội thị vệ không thấy có gì sai, tất cả mọi người đều là nam nhi, đi ra ngoài cũng không quan tâm đến nhiều chuyện lễ nghĩa như vậy.

Nhưng Thanh Hạnh lại nói: “Công chúa, Tô đại nhân là thần tử, vào ngồi trong xe ngựa của công chúa là không thích hợp”.

Thẩm Nguyệt thản nhiên liếc mắt nhìn nàng ta một cái rồi nói: “Cứu người quan trọng hơn, có cái gì mà không thích hợp? Chẳng lẽ ngươi muốn để Tô đại nhân còn chưa kịp tới Dạ Lương thì đã lâm bệnh giữa đường? Nếu như Tô đại nhân không thể gánh vác sứ mệnh của triều đình thì công chúa ta cũng không chịu trách nhiệm nổi, ngươi có thể chịu trách nhiệm được sao?”

Thanh Hạnh nói: “Nô tỳ không dám”.

Hạ Du không khách khí nói: “Mau đưa hắn vào trong đi kẻo hắn chết dọc đường thì lại khổ cho mọi người phải chịu tội chung”.

Vì vậy Thanh Hạnh đành phải nhường đường, Thẩm Nguyệt cũng nhường đường để cho một vài thị vệ khiêng Tô Vũ vào trong xe ngựa của nàng. Cỗ xe này đủ rộng rãi để hắn nằm thẳng chân mà không có vấn đề gì.

Cũng có một đội thị vệ đi theo Tô Vũ cùng Hạ Du nhưng vừa ra khỏi thành thì đã bị hai người bỏ xa ở phía sau. Những chuyện sau đó thì phải chờ đội thị vệ đó bắt kịp mới có thể nói được.

Chuyện quan trọng nhất lúc này là phải mau chóng tìm được một nơi nghỉ chân, nếu không tình trạng say nắng của Tô Vũ chắc chắn không thể thuyên giảm dưới cái nắng nóng gay gắt này mà ngược lại sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Vì thế đội thị vệ không dám chậm trễ, ngay lập tức tiếp tục lên đường.

Thẩm Nguyệt ngồi ở trong xe ngựa, nghe thấy Hạ Du ở bên ngoài nói: “Tại sao ở đây còn có một tiểu cung nữ?”

Thanh Hạnh đường hoàng đáp: “Nô tỳ được hoàng thượng phái đến đây hầu hạ công chúa”.

Hạ Du nói: “Công chúa gọi ngươi thì ngươi mới phải hầu hạ, công chúa không gọi ngươi mà ngươi cứ dán mắt vào xe ngựa làm gì? Chẳng lẽ ngươi có thói quen nhìn trộm người khác sao?”

“Nô tỳ không dám”.

Hạ Du lấy tay áo quạt gió, chán nản nói: “Thư sinh kia bị say nắng cho nên tất cả mọi người đều quan tâm đến hắn, ngay cả một ngụm nước cũng không lấy cho ta uống. Tiểu cung nữ kia, nước đâu rồi?”

Thanh Hạnh vội vàng tháo bình đựng nước đưa sang rồi nói: “Mời đại nhân dùng”.

Trên đường đi Hạ Du liên tục lấy Thanh Hạnh ra làm trò tiêu khiển, chọc giận nàng ta đến mức nàng ta mặt đỏ tai hồng, khiến cho đường đi cũng không còn nhàm chán nữa.

Hạ Du là một tên vô lại khó chơi, Thanh Hạnh đối phó với một mình hắn ta là đã đủ mệt rồi.

Hạ Du cũng không khách khí, hắn ta thật sự xem Thanh Hạnh là tỳ nữ của mình mà mặc sức sai bảo, Thẩm Nguyệt cũng để mặc cho hắn sai bảo nàng ta. Thanh Hạnh bị Hạ Du xoay như chong chóng cho nên đã không còn sức để bận tâm đến Thẩm Nguyệt cùng Tô Vũ nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK