Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

71: Chuyện Nào Quan Trọng Hơn


Khi đi ngang qua Hương Lăng, Thẩm Nguyệt dừng lại đá nhẹ vào Hương Lăng rồi thản nhiên nói: "Ta có thể bỏ qua cho ngươi về việc ngươi đột nhập Trì Xuân Uyển, ta cũng có lý do để tin rằng ngươi chỉ đang tuân lệnh mà làm việc.

Nhưng ngươi tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, ta đã có thể khiến Mi Vũ và Hương Phiến trở mặt thì ta cũng có thể khiến Mi Vũ trở mặt với ngươi".
Nói xong, góc váy mềm mại của nàng lướt qua khuôn mặt của Hương Lăng.

Thẩm Nguyệt đã rời khỏi Phù Dung Uyển mà không quay đầu lại.
Hương Lăng giật giật ngón tay rồi mở to mắt, hoảng sợ không yên.
Hóa ra Thẩm Nguyệt biết nàng ta đã tỉnh.
Nàng ta vội vàng đứng dậy kiểm tra vết thương của Liễu Mi Vũ.

Bây giờ phía trước có lang sói phía sau có hổ báo, một nha hoàn như nàng ta phải làm như thế nào mới đúng đây?
Trên đường trở về Trì Xuân Uyển, Ngọc Nghiên ủ rũ nói: "Bả vai Liễu thị bị trật, chờ tới sáng cánh tay đó bị phế đi cũng là sự trừng phạt đích đáng, sao công chúa lại giúp ả ta chữa nó chứ?"
Thẩm Nguyệt nhếch miệng cười nói: “Mâu thuẫn hiện tại đang đổ lên đầu của Tần Như Lương và Hương Phiến, nếu như sáng mai cánh tay của Liễu Mi Vũ bị phế thì chẳng phải mâu thuẫn lại đổ lên đầu của ta và Liễu Mi Vũ hay sao?"
"Chuyện của Hương Phiến và Tần Như Lương không phải chuyện nhỏ.

Để trốn tránh trách nhiệm cũng như giảm bớt áy náy thì Tần Như Lương nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng chuyện này".
"Cho nên mới nói, một cánh tay của ả ta không đáng gì, để lại cũng không sao".
Ngọc Nghiên lúc này mới bừng tỉnh: "Thì ra là vậy.

Nhưng nếu ngày mai Liễu thị đi gặp tướng quân tố giác thì sao?"
"Thứ nhất, Mi Vũ còn đang tức giận Tần Như Lương cho nên không thể mở miệng.

Thứ hai, không phải ta đã nói chuyện với Hương Lăng rồi sao? Nếu nàng ta đã giả vờ ngất đi thì tức là nàng ta không muốn tự rước lấy họa, cho nên nàng ta chắc chắn sẽ khuyên nhủ Mi Vũ.

Thứ ba,...", Thẩm Nguyệt nhướng mày mỉm cười nói: "Mi Vũ biết rõ muốn tố giác thì phải có chứng cớ, nếu như không có chứng cớ thì sao ta có thể thừa nhận được?"
Ngọc Nghiên ngưỡng mộ nói: "Công chúa thật sự quá lợi hại.

Nếu như có ai hỏi đến thì nô tỳ sẽ nói đêm nay công chúa và nô tỳ đều ở Trì Xuân Uyển chưa từng ra ngoài".
Trong Phù Dung Uyển, Hương Lăng vất vả đưa Liễu Mi Vũ vào phòng nằm, sau đó lấy nước lau mặt và bôi thuốc cho nàng ta.
Cơn đau rát khiến cho Liễu Mi Vũ trằn trọc không thể ngủ, nàng ta lờ mờ mở mắt ra thì thấy Hương Lăng đang hầu hạ ở bên giường, hai mắt sưng đỏ.
Hương Lăng vui mừng nói: "Phu nhân, cuối cùng phu nhân cũng tỉnh rồi, phu nhân có thấy đỡ hơn chút nào không?"
Vai của Liễu Mi Vũ không còn đau nhiều nữa nhưng gương mặt của nàng ta thì đang rất đau rát.
Nàng ta bảo Hương Lăng mang gương đến cho mình xem, nhưng khi nàng ta nhìn thấy gương mặt của người trong gương sưng lên như bánh hấp thì liền tức giận đến mức ném chiếc gương xuống đất vỡ tan.
Liễu Mi Vũ đau lòng nằm trên giường, nước mắt chảy dài trên gương mặt, tất cả những gì nàng ta hồi tưởng trong đầu chính là cảnh tượng không thể chịu nổi trong đình nghỉ mát và cảnh tượng Thẩm Nguyệt đang làm nhục nàng ta.
Nàng ta căm hận nắm chặt khăn trải giường, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thẩm Nguyệt, ta nhất định sẽ bắt ngươi trả giá!"
Hương Lăng nức nở nói: "Phu nhân định làm như thế nào?"
Liễu Mi Vũ liếc mắt nhìn nàng ta nói: "Chờ ngày mai khi tướng quân đến ngươi phải kể lại hết những chuyện mà Thẩm Nguyệt đã làm ở đây đêm nay.

Ngươi đã biết nói như thế nào rồi chứ?"
Hương Lăng cúi đầu nói: "Nô tỳ có một lời, không biết có nên nói hay không?"
"Nói".
“Phu nhân nghĩ tướng quân quan trọng hơn hay đối phó với công chúa quan trọng hơn?”, Hương Lăng hỏi.

Liễu Mi Vũ trừng mắt, đương nhiên Tần Như Lương đối với nàng ta càng quan trọng hơn! Nhưng từ nay về sau, nàng ta phải đối mặt với hắn ta như thế nào? Nàng ta không nghĩ được nhiều như vậy, bây giờ nàng ta chỉ muốn đối phó với Thẩm Nguyệt.
Nhưng Hương Lăng lại nói: "Thưa phu nhân, ngày mai nô tỳ có thể kể lại cho tướng quân biết chuyện xảy ra đêm nay, nhưng nếu như công chúa phủ nhận giống như lần trước phu nhân rơi xuống ao thì nô tỳ cùng phu nhân cũng không có chứng cứ..."
Liễu Mi Vũ trừng mắt nhìn Hương Lăng nói: "Chẳng lẽ vết thương trên khắp người ta không phải là chứng cứ?"
Hương Lăng lại nhỏ giọng nói: "Phu nhân, ngày mai phu nhân có tranh chấp với công chúa thì người được hưởng lợi chỉ có một mình Hương Phiến.

Chẳng lẽ phu nhân muốn trong lúc mình đối phó với công chúa thì Hương Phiến lại có chỗ trống để nhảy vào bên cạnh tướng quân sao?"
Lời nói này đã khiến cho Liễu Mi Vũ tỉnh ngộ đến sửng sốt.
Hương Lăng nói: "Cho nên nô tỳ mới cả gan hỏi phu nhân, chuyện đối phó với công chúa quan trọng hơn hay chuyện cướp tướng quân về quan trọng hơn?"
Liễu Mi Vũ sau đó mới nhận ra, liền nói: "Đúng vậy, ngươi nói đúng, tiện nhân Hương Phiến đã bị hủy dung mà còn dám dây dưa với tướng quân, ta tuyệt đối không thể để ả ta đắc ý!"
Hương Phiến là cái thá gì! Một con chim sẻ mà còn muốn bay cao thành phượng hoàng hay sao!
Liễu Mi Vũ cả đêm không ngủ được, ngày hôm sau sắc mặt phờ phạc, đến gần sáng mới mệt mỏi thiếp đi.
Tần Như Lương sau một đêm lăn lộn, khi bình tĩnh lại thì trong lòng mới cảm thấy có chút hối hận.
Tất cả đều là vì điệu múa đêm qua.
Nhưng Hương Phiến còn trẻ, tối hôm qua còn bị hắn dày vò rất nhiều.

Lần trước Tần Như Lương cũng không tỉnh táo mà dày vò nàng ta, lần này mặc dù biết rõ là Hương Phiến nhưng hắn ta vẫn...!cho nên Tần Như Lương có tức giận đến bao nhiêu thì cũng không thể nổi giận với Hương Phiến.
Đến nửa đêm thì Tần Như Lương đã đuổi Hương Phiến trở về, một mình ngồi trong đình nghỉ mát trấn tĩnh lại bản thân.
Khi trời gần sáng thì hắn ta mới quay trở về chính viện để chợp mắt, sau đó thay quần áo và chuẩn bị đi lo chuyện công vụ.
Khi đi ngang qua Phù Dung Uyển, Tần Như Lương dừng lại, cuối cùng vẫn quyết định đi vào xem xét.

Hương Lăng đang canh gác bên ngoài, chuẩn bị giúp Liễu Mi Vũ tắm rửa vào buổi sáng.

Nhìn thấy Tần Như Lương, nàng ta vội vàng hành lễ nói: "Nô tỳ bái kiến tướng quân".
"Phu nhân đâu?"
“Phu nhân vẫn đang ngủ”, Hương Lăng nói: “Tối hôm qua phu nhân ngủ muộn vì muốn chờ tướng quân trở về, thậm chí còn chưa dùng bữa tối”.
Tần Như Lương càng lúc càng cảm thấy có lỗi, nhẹ nhàng đi vào trong phòng ngồi một lúc.
Liễu Mi Vũ dường như vẫn chưa thức, nàng ta đang nằm nghiêng quay lưng về phía hắn ta, tấm lưng mỏng manh yêu kiều.
Trong lòng Tần Như Lương cảm thấy xót xa, cũng không ở lại lâu vì sợ đánh thức nàng ta.

Hắn ta đứng dậy rồi cúi đầu hôn lên vành tai nàng ta, nhẹ nhàng nói: "Mi Vũ, đợi qua thời gian bận rộn này thì ta nhất định sẽ ở bên cạnh nàng nhiều hơn, trả lại cho nàng một ngày sinh nhật mà nàng đáng có".
Liễu Mi Vũ khẽ cử động nhưng vẫn chưa tỉnh.
Sau đó Tần Như Lương xoay người đi ra ngoài.
Khi Hương Lăng vào hầu hạ, nàng ta nói: "Phu nhân, tướng quân đã đi rồi".
Liễu Mi Vũ lúc này mới ngồi dậy, nước mắt đã rơi lã chã..

72: Xử Lý Hương Phiến



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK