Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 637

Tô Vũ nói: “Ta đã khai sáng cho hắn ta”.

“Chàng khai sáng cho hắn ta?”, Thẩm Nguyệt liếc mắt một cái nhìn hắn rồi cười nói: “Chàng khai sáng cho hắn ta chuyện gì?”

“Khai sáng cho hắn ta cách ít tốn kém nhất để đạt được lợi ích lớn nhất cho quốc gia”, Tô Vũ khẽ cười nói: “Không cần lúc nào cũng nghĩ đến việc đánh giặc, xâm chiếm ranh giới, rõ ràng vẫn còn có rất nhiều cách khác để có thể giải quyết trong hòa bình”.

“Hắn ta nghe lời chàng sao?”

“Sao lại không nghe lời chứ? Dù sao những điều đó cũng là vì lợi ích quốc gia”.

Thẩm Nguyệt không hỏi thêm câu nào nữa, nàng đã không còn tâm lý cố chấp phải làm rõ tất cả mọi chuyện nữa.

Khi nào cần nói với nàng thì Tô Vũ chắc chắn sẽ nói với nàng.

Chỉ có điều nàng cũng không biết lúc nàng biết được mọi chuyện thì cục diện đã trở thành như thế nào.

Tô Vũ đưa nàng tới trước cửa phòng, nhìn thấy nàng vào phòng xong liền xoay người rời đi.

Ở trong ngục tối không thể nghỉ ngơi tốt, Thẩm Nguyệt nhìn thấy phòng đã chuẩn bị xong thì liền ngã xuống ngủ ngay lập tức.

Nàng ngủ thẳng giấc cho đến rạng đông.

Vì vậy khi Tô Vũ ký kết minh ước với hoàng đế Dạ Lương, Thẩm Nguyệt vẫn đang ở trong giấc mộng.

Đại Sở và Dạ Lương đã chính thức ký kết khế ước hòa bình, Đại Sở sẽ nhường lại ba tòa thành trì cho Dạ Lương.

Tất cả các đại thần của Dạ Lương đều không hiểu ngọn nguồn, trông gương mặt của ai cũng đen như đít nồi, rõ ràng không hề mong muốn Đại Sở và Dạ Lương kết khế ước hòa bình như thế này.

Vốn dĩ Dạ Lương kiên quyết không chấp thuận với điều kiện của Đại Sở nhưng không biết vì lý do gì mà hoàng đế của bọn họ lại đột nhiên đổi ý, cuối cùng lại đi chấp thuận.

Sau khi hai quốc gia ký kết xong khế ước hòa bình, Tô Vũ lại ký thêm một giao ước với hoàng đế Dạ Lương.

Giao ước này tất nhiên là được ký kết sau lưng các đại thần của Dạ Lương để tránh việc lọt tin tức ra ngoài, gây bất lợi lẫn nhau.

Hoàng đế đã in tỷ ấn lên giao ước, Tô Vũ cũng in dấu tay lên nó, hoàng đế nói: “Sau này nếu như ngươi không tuân thủ giao ước thì ta nhất định sẽ đem nó chiêu cáo thiên hạ, sẽ khiến cho ngươi không có chốn dung thân ở Đại Sở”.

Tô Vũ lãnh đạm nói: “Nếu như ta vi phạm giao ước này thì đến lúc đó tùy ý bệ hạ xử trí”.

Trong lúc Thẩm Nguyệt vẫn còn nhập nhèm mơ ngủ thì lại có cảm giác bên cạnh giường có người.

Nàng trằn trọc xoay người lại, chậm rãi mở mắt nhìn thoáng qua rồi lại chậm rãi nhắm mắt lại.

Hừm, quả nhiên có một bóng đen đang đứng bên cạnh giường… Không đúng, sao trong phòng của nàng lại có người khác chứ?

Nàng thậm chí còn không nhận ra điều đó!

Sau khi lấy lại được chút ý thức, đại não đang hỗn độn ngay lập tức thanh tỉnh trở lại, nàng đột nhiên mở mắt ra, quay phắt lại nhìn về phía đầu giường.

Kết quả nàng phát hiện bên giường quả nhiên có một người đang mở to đôi mắt đen nhánh sáng ngời nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt.

Đôi mắt ấy có chút gì đó ngây thơ, không giống như có bất kỳ ác ý nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK