Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1070

Tô Vũ phì cười, cảm thản: “Lần nào cũng xảy ra tình huống như vậy, không sao cả, đêm nay nàng leo lên giường của ta thì sau này cũng thành người của ta rồi”.

Thẩm Nguyệt lại nghe thấy tim mình đập điên cuồng, nàng mím môi đáp: “Ai nói ta là người của chàng rồi”.

“Từ lâu đã là vậy”.

Ngoài trời tuyết rơi dày đặc, nhưng bên trong căn phòng vẫn ấm áp như chớm xuân.

Cơ thể của Tô Vũ đã chống đỡ tới cực hạn, hắn tựa vào vai Thẩm Nguyệt an nhiên chìm vào giấc ngủ.

Thể xác và tinh thần của Thẩm Nguyệt đã lâu chưa từng có loại ấm cúng an ổn mà thỏa mãn này.

Cảm giác được cùng người bên gối chung giường hóa ra là như vậy.

Nàng chìm trạng thái mơ màng vì luôn không nỡ ngủ, một hồi lại mở mắt kiểm tra tình hình của Tô Vũ, ngón tay tỉ mẩn phác họa theo đường nét lông mày tới đôi mắt của hắn.

Nhưng dù đêm dài bao lâu thì đến nơi này của Tô Vũ đều trôi qua đặc biệt nhanh.

Tuyết rơi đến rạng sáng cũng dừng lại, thế giới bên ngoài tĩnh mịch đến lạ.

Bên cửa sổ không còn là bóng tối dày đặc mà phủ một màu trắng xóa.

Nếu nàng còn nán lại thì e rằng trời sẽ đón bình mình mất.

Thẩm Nguyệt nghiêng người mặt đối mặt với Tô Vũ, nàng nhẹ nhàng đặt cánh tay hắn đang ôm lấy mình sang một bên rồi đưa ngón tay đo mạch trên cổ hắn, thấy mạch đập vững vàng ổn định nàng mới yên tâm.

Nàng lưu luyến nhìn thêm hắn vài lần, đặt một nụ hôn nhẹ lên giữa lông mày hắn, lại khẽ chạm vào trán hắn sau đó mới lặng lẽ vén chăn đứng dậy, rón rén mặc lại quần áo.

Thẩm Nguyệt tiện tay gom tóc lại rồi dùng một chiếc trâm ngọc trắng cài lại, thấy Tô Vũ vẫn chưa tỉnh giấc, chăn bông đã được che đậy kỹ càng nàng mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi về phía cửa.

Tô Vũ, người mà nàng cho rằng vẫn an yên nhắm mắt ngủ ở phía sau lúc này lại lặng lẽ mở mắt dõi theo bóng lưng của nàng với vài phần tỉnh táo.

Thẩm Nguyệt vừa ngủ dậy thì hắn liền thức giấc, hắn chỉ là không muốn nàng nhìn thấy mình đã tỉnh, như vậy nàng sẽ không yên lòng và luyến tiếc rời đi.

Vừa ra khỏi phòng, gió lạnh từ bên ngoài liền tràn vào khiến Thẩm Nguyệt không kịp phòng bị mà lạnh run, đập vào mắt nàng là một khoảng tuyết trắng.

Chẳng ngờ không đợi nàng ra khỏi sân, quản gia sớm đã tiến vào trong, thấy nàng đứng ở ngoài cửa, trên gương mặt già nua liền lộ ra nụ cười hòa ái cùng sáng tỏ không giải thích được, nói: “Công chúa sớm như vậy đã tỉnh rồi ạ”.

Thẩm Nguyệt nhìn trời, khuôn mặt nàng đã tê liệt vì cái lạnh mà gật đầu: “Ừm, ta phải đi rồi, tuy rằng tình trạng của chàng ấy đã ổn định nhưng thương thế không thể qua loa, hai ngày một lần phải thay thuốc đúng giờ”.

Quản gia gật đầu ghi nhớ.

“Vì trong phòng không có giấy bút nên ta không viết ra phương thuốc để sắc và bôi ngoài, đợi chàng tỉnh dậy hãy hỏi chàng ấy, chàng ấy hẳn là phối thuốc còn giỏi hơn ta”.

“Còn có, chàng ấy có chút phát sốt, nhưng hiện tại đang ở mức độ nhẹ, nếu sốt cao phải hạ sốt kịp thời cho chàng ấy, nhớ lau trán bằng nước mát, đừng dùng nước nước đá lạnh, nếu sốt vẫn không hạ thì đi mời đại phu tới”.

“Trong khoảng thời gian này cứ để chàng ấy ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng, không có việc gì thì đừng đi đâu. Lát nữa ta sẽ tới cửa hàng mua một ít thuốc bổ rồi kêu người của họ mang qua đây, làm phiền quản gia cho chàng ấy uống để bổ sung khí huyết, một ngày ba bữa nên ăn uống thanh đạm, nếu chàng ấy không thèm ăn, liền kêu nhà bếp để tâm chế biến tinh tế hơn, chàng ấy ít nhiều cũng phải ăn một chút”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK