Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 470

“Nếu như ngươi nói với ta sớm hơn thì cho dù ta có thất vọng cũng sẽ hiểu cho ngươi được một chút”.

“Nếu như ngay từ đầu ngươi không tiếp cận trêu chọc ta, chỉ như bạn bè bình thường mà đối đãi thì ta đã không suy nghĩ lung tung rồi bị ngươi mê hoặc, cũng sẽ không chán ghét ngươi giống như bây giờ”.

Sắc mặt Tô Vũ có chút bi thương, bàn tay đang siết chặt trong tay áo.

Thẩm Nguyệt bật cười hai tiếng, tự giễu nói: “Thật ra đây là lỗi của ta, là do khả năng tự chủ của ta quá kém, không chống lại được sự cám dỗ”.

“Nhưng Tô Vũ, ta vẫn nên cảm ơn ngươi vì đã dội cho ta môt gáo nước lạnh kịp thời. Ngươi yên tâm, sau này ta sẽ không nổi nóng, cũng sẽ không tệ hại như thế này nữa. Nếu như ngươi đã có người bên cạnh thì ta liền không tiếp tục dây dưa”.

“Thật may là mọi thứ vẫn còn kịp. Quên đi, cứ như vậy đi”.

Khi đó hắn muốn ôm nàng thật chặt nhưng lại sợ nàng càng thêm chán ghét hắn.

Hắn đã nghĩ rằng họ có thể có một khởi đầu khác, nhưng cuối cùng nàng vẫn chán ghét hắn và tất cả đều vô ích.

Tô Vũ nói: “Là ta đã làm cô đau khổ, là lỗi của ta. Đôi khi chính ta còn chán ghét bản thân mình cho nên cũng không thể tránh được chuyện đến cuối cùng cô vẫn chán ghét ta”.

Thẩm Nguyệt bỗng dưng cảm thấy đau nhói trong tim làm cho nàng bất ngờ không kịp phòng. Một cảm giác chua xót trào ra từ trái tim và lan tỏa khắp tứ chi xương cốt.

Nàng nghĩ cũng may mà mọi chuyện chưa bắt đầu, cũng may mà nàng chưa kịp lún sâu thì đã có thể thoát ra.

Chỉ cần nàng chịu khó nghỉ ngơi vài ngày thì cảm giác khó chịu sẽ biến mất.

Nàng từ từ nới lỏng ngón tay, rũ mắt xuống, thản nhiên nói: “Về sau chúng ta cũng nên ít giao du đi, ta là người đã có chồng còn ngươi cũng là người đã có vợ, không thích hợp dây dưa lui tới với nhau. Sau này ngươi không cần đến tìm ta, cũng đừng xuất hiện trong Trì Xuân Uyển của ta nữa, ta không muốn nhìn thấy ngươi”.

Ngập ngừng một chút, nàng nói thêm: “Nhị nương cũng không cần ở lại với ta nữa, ngày mai ta sẽ cho bà ấy trở về, ta sẽ tìm vú nuôi khác cho Bắp Chân”.

Tô Vũ nói: “Nhị nương là người của cô, nếu như cô không muốn thì ta sẽ không tìm bà ấy hỏi chuyện của cô nữa”.

Thẩm Nguyệt gật đầu nói: “Như vậy cũng tốt, nếu như ta biết bà ấy tiếp tục cung cấp thông tin cho ngươi thì đừng trách thuộc hạ của ta vô tình đuổi bà ấy ra ngoài”.

Thẩm Nguyệt không còn gì để nói, nàng khàn khàn nói: “Tô Vũ, tránh ra, ta phải đi”.

Tô Vũ cuối cùng cũng bước sang một bên tránh đường.

Thẩm Nguyệt đi ngang qua hắn, trên mũi nàng còn phảng phất mùi trầm hương thoang thoảng.

Nàng không nhìn lại mà nói: “Chúc ngươi hạnh phúc, sớm sinh quý tử, phúc trạch kéo dài, sống lâu trăm tuổi, đừng cho rằng ta dối lòng, ta đang vô cùng thành tâm”.

Tô Vũ chỉ có thể bất lực nhìn nàng đi ngày càng xa.

Đến khi nàng sắp rời khỏi cửa, Tô Vũ mới khẽ nói: “Thanh Châu, giúp ta đưa nàng về”.

Sau khi Thẩm Nguyệt rời đi, viện này đột nhiên trở nên trống rỗng.

Tô Vũ đứng ở trong viện hồi lâu, cô đơn chiếc bóng.

Hắn biết rõ đêm nay không nên đến đây, lại càng không nên gặp nàng, nhưng khi biết nàng đang ở ngay bên cạnh thì cuối cùng hắn vẫn nhịn không được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK