Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 869

Bắp Chân run rẩy, lặng lẽ lăn ra khỏi giường.

Nếu như cung nhân không đỡ được đúng lúc thì chỉ sợ nó đã té nhào rồi.

Bắp Chân lảo đảo đi về phía trước, bước đi khập khiễng, không biết là ai đã tiếp thêm sức mạnh quật cường cho nó mà nó cứ như vậy đuổi theo Thẩm Nguyệt, không hề sợ té ngã.

Cung nữ dỗ dành nó: “Công chúa Tĩnh Nguyệt đã đi rồi, ngày mai công chúa sẽ quay lại mà”.

Không biết Bắp Chân có nghe hiểu hay không mà nó lại dừng ở cửa, đứng nhìn trong chốc lát, sau đó lại đột nhiên kêu lên một tiếng.

Dường như nó đang gọi Thẩm Nguyệt, đang gọi mẹ của nó.

Thẩm Nguyệt đột nhiên dừng chân rồi quay đầu lại.

Nàng nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của nó đang đứng cạnh cửa trông mong nhìn theo bóng lưng nàng rời đi.

Đôi mắt Thẩm Nguyệt lại ẩm ướt, nàng chỉ hận không thể ngay lập tức chạy lại ôm lấy nó.

Nhưng nàng không thể làm như vậy, nàng không thể mang nó đi bây giờ, không thể đoàn tụ với nó một cách trọn vẹn.

Nàng chỉ có thể cố gắng giữ cho nó được an toàn và cố gắng tìm cơ hội để cứu nó ra.

Chuyện cốt nhục chia lìa này chỉ là tạm thời. Nàng tin rằng tất cả mọi chuyện lúc này đều chỉ là tạm thời.

Sau đó Thẩm Nguyệt không biết là đang dỗ Bắp Chân hay là đang dỗ chính mình, giọng nói vô cùng dịu dàng, nàng nói: “Bắp Chân ngoan, bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong đi, mẹ sẽ về với con sớm thôi”.

Bắp Chân bình thường vô cùng im lặng, bây giờ lại nước mắt giàn giụa kêu lên thêm một tiếng.

Thẩm Nguyệt quyết tâm quay đầu sải bước rời khỏi hoàng cung.

Khi cả hai đang đi ra khỏi cung điện, Tần Như Lương hỏi: “Cô không sao chứ?”

“Ta ổn”.

“Cô đã lâu không quay về, Bắp Chân vẫn rất nhớ cô”.

Thẩm Nguyệt lúng túng cười nói: “Vậy ta nên cảm thấy vui hay buồn đây?”

Sau khi rời khỏi cổng cung, Tần Như Lương lại nói:

“Ta không ngờ hoàng đế lại siết chặt như vậy, có lẽ cô nên thể hiện ra mình không quá quan tâm đến đứa trẻ này thì hoàng thượng mới có thể buông lỏng được một chút”.

Thẩm Nguyệt nói: “Như vậy đối với Bắp Chân lại càng nguy hiểm hơn. Một khi hoàng đế phát hiện Bắp Chân vô dụng đối với ông ta thì ông ta còn có thể giữ lại tính mạng của nó hay sao? Giữ lại tính mạng cho Bắp Chân đối với ông ta mà nói chỉ là giữ một tai họa mà thôi”.

Tần Như Lương mím môi nói: “Cô nói như vậy cũng đúng”.

Hoàng đế hiện tại nóng lòng muốn giết Thẩm Nguyệt ngay lập tức, làm sao có thể giữ lại con trai của Thẩm Nguyệt.

Lý do ông ta giữ mạng sống của nó cho tới bây giờ chính là bởi vì nó hữu dụng.

Thẩm Nguyệt nói: “Cho nên ta chỉ có thể cố gắng hết sức để cho ông ta cảm thấy được Bắp Chân rất hữu dụng trong việc khống chế ta, như vậy thì Bắp Chân mới có thể sống tốt hơn”.

Nàng dừng một chút rồi nhẹ giọng hỏi: “Tô Vũ… chàng ấy bị bệnh thật sao?”

Tần Như Lương nói: “Chuyện này thì ta cũng không rõ”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK