Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 535

Hạ Du không ngờ tới chuyện này, vừa nghiêng người đã vô tình đè Thanh Hạnh xuống bàn.

Hai người trừng mắt nhìn sau, sững sờ một hồi.

Hạ Du mới nhận ra tiểu cung nữ này có đôi mắt to to, nhìn đáng yêu ra trò.

Thanh Hạnh vừa giận vừa thẹn. Hạ Du hứng thú nên đùa bỡn nàng ta liên tục, càng ngày càng hạ tay xuống, luồn ra sau lưng nàng ta, túm tờ giấy từ sau lưng nàng ta ra ngoài.

Thanh Hạnh trừng mắt: “Ngài, ngài là đồ lưu manh!”

Hạ Du cười khà khà: “Ngươi không biết tiểu gia ta ngày xưa là bá vương hoàn khố à”.

Hạ Du cầm giấy viết thư lên, nhìn thật nhanh, Thanh Hạnh muốn cướp nhưng cũng chẳng thắng được Hạ Du.

Hạ Du nói: “Hóa ra là ngươi ghi chép lại toàn bộ hoạt động của công chúa trong ngày hả, ngươi đang giám thị công chúa đấy à?”

Thanh Hạnh nói: “Mong phó sứ trả lại cho nô tỳ, nô tỳ cũng không muốn làm vậy, nô tỳ chỉ phụng mệnh hành sự mà thôi!”

“Phụng mệnh hành sự, phụng mệnh ai?”, Hạ Du hỏi: “Ta cũng phụng mệnh hành sự đây, sau này ngươi không cần viết thư nữa, ta sẽ tự báo cáo cho hoàng thượng, như vậy ngươi cũng không khó xử nữa”.

Thanh Hạnh ngơ ngác nhìn Hạ Du bằng đôi mắt to tròn.

Hạ Du lấy ấn tín ra, nói: “Nhìn cho rõ vào, đây là ấn tín hoàng thượng khâm ban, chẳng lẽ ngươi còn cảm thấy thư ta viết không có sức thuyết phục bằng ngươi à?”

Thanh Hạnh há hốc mồm, u oán nhìn hắn ta mà không nói lời nào.

Hạ Du vừa cất ấn tín vừa xé thư Thanh Hạnh viết thành cặn bã, nói: “Sau này cứ để chuyện viết thư cho ta, ngươi hầu hạ công chúa cho tốt đi, có như thế đến lúc về kinh ta mới không làm khó ngươi”.

Hạ Du ngồi xuống chỗ nàng ta vừa ngồi, vuốt bút mực, bày giấy ra, nói: “Thôi, ngươi về đi, ta viết thư đây”.

Thanh Hạnh hừ một tiếng, không cam tâm đi thẳng, nàng ta rất tò mò là Hạ Du sẽ viết những gì.

Hạ Du quay lại, thấy nàng ta đang rướn đầu ra nhìn, liền sầm mặt lại: “Ngươi nhìn cái gì, đây là cơ mật triều đình, không về ngủ đi à, hay là muốn quạt đuổi muỗi cho tiểu gia tiếp?”

Thanh Hạnh không muốn tự đày mình nữa, đến giờ nàng ta vẫn còn thấy đau cả tay đây này, thế là phải rầu rĩ rời đi.

Không nhìn thì thôi, dù gì Hạ Du cũng có ấn tín, quyền hạn lớn hơn nàng ta. Sau này nàng ta không cần viết thư hồi báo nữa thì lại càng nhẹ nhõm.

Hạ Du quay đầu nhìn nàng ta đi lên tầng rồi mới bắt đầu viết thư, trong lòng thầm nghĩ tiểu cung nữ này khi tức giận trông rất thú vị.

Không ngờ Thanh Hạnh vừa đi lên đã thấy Thẩm Nguyệt đứng ngoài hành lang.

Nghĩ đến việc ban nãy có thể Thẩm Nguyệt đã thấy cảnh huynh đệ đè nàng ta lên bàn, mặt nàng ta lập tức đỏ bừng lên.

Cũng may Thẩm Nguyệt không nói gì, chỉ thản nhiên nói: “Đừng chờ ta, ngươi vào ngủ trước đi”.

Thanh Hạnh như được đại xá, quay đầu chạy một mạch vào trong.

Thẩm Nguyệt nghiêng đầu nhìn vào cửa phòng nghỉ, hơi buồn cười, ban nãy nàng lại cảm thấy Thanh Hạnh và Hạ Du rất xứng đôi mới hay chứ. Nàng chắp tay thong thả đi xuống lầu.

Bây giờ đến phiên Hạ Du ngồi trong góc chong đèn, múa bút thành văn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK