Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 781

Hóa ra hắn thích nam nhân.

Sau khi nghe được thông tin này, Tô Vũ cũng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ thoáng sững người, ánh mắt xuyên qua dòng người nhìn về phía Thẩm Nguyệt.

Thẩm Nguyệt quay đầu đi chỗ khác không nhìn hắn, giả bộ như không có chuyện gì, nói với các cô nương kia: “Còn ai thân thể không khỏe thì cứ tới chỗ ta, ta phụ trách xem bệnh giúp mọi người”.

Tô Vũ nhìn hàng người dài dằng dặc dần dần tản đi, lục tục có vài người cơ thể thực sự không khỏe tới chỗ Thẩm Nguyệt.

Hắn chớp chớp mắt, trong đôi mắt lãnh đạm thoáng hiện chút ấm áp.

Ban đầu nạn dân còn thấy khiếp sợ, nhưng vì Thẩm Nguyệt nghiêm túc chẩn bệnh và điều trị cho họ, dần dần lá gan cũng khá hơn.

Trái lại, Tần Như Lương đã tức xanh mặt khi biết rằng hắn ta và Tô Vũ bị trói lại với nhau bằng một thứ tình cảm không thể nào nói cho người khác biết.

Lúc nào cũng có những ánh mắt không rõ ý tứ đảo qua đảo lại giữa hắn ta và Tô Vũ.

Tô Vũ thản nhiên tiếp nhận, còn Tần Như Lương lần nào cũng trợn mắt đáp trả.

Hạ Du ở bên cạnh trông thấy mà hả hê vô cùng, ôm bụng cười ha hả một hồi lâu.

Điều kiện bên ngoài thành vô cùng gian khổ, tuy rằng các nạn dân không thể lấp đầy bụng, cũng không có áo bông ấm áp, nhưng dù thế nào vẫn có cái ăn lót dạ, có đống lửa để sưởi ấm, không đến nỗi vừa đói vừa rét không thể chịu nổi như trước kia.

Ở đâu đông người thì ở đó có chuyện đồn đãi, đây cũng là một cách tìm vui trong khổ sở.

Các nạn dân phái nữ cứ nhắc đến Tô Vũ và Tần Như Lương là lắc đầu thở dài, không khỏi ghé tai nhau thì thầm, xôn xao bàn tán rằng: “Tô đại phu trông đẹp mã như vậy, vị Tần tướng quân kia cũng là một nhân tài, dáng dấp oai vệ, tại sao hai người này lại qua lại với nhau chứ, thử hỏi có đáng tiếc không!”

“Ôi, từ bao giờ mà Đại Sở cũng chuộng điều này vậy, nam nhân tốt và nam nhân tốt bên nhau hết rồi, nữ nhân như chúng ta phải làm sao đây?”

“Nhưng ta nghe nói Tần tướng quân này vốn là trượng phu của Tĩnh Nguyệt công chúa… Phen này lại ở bên nam nhân khác…”

“Chẳng trách, lúc trước ở trong trà lâu nghe thuyết thư tiên sinh nói rằng hắn ta và Tĩnh Nguyệt công chúa tình cảm không ra sao, hóa ra là vì có ẩn tình bên trong”.

Mọi người lại cảm thấy tiếc nuối thay cho Tĩnh Nguyệt công chúa một phen, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đảo về phía này.

Các nạn dân lập tức ngồi thẳng dậy, rít ra một câu qua các kẽ răng: “Tần tướng quân đang nhìn về phía này đấy, mau, đừng nói gì nữa… Tránh cho hắn ta cảm thấy tổn thương tự tôn…”

Thẩm Nguyệt nghe qua mấy lời rầm rì của các nạn dân một đôi lần, vài ba câu nói của họ chẳng thể nào tránh được Tần Như Lương và Tô Vũ, tâm trạng vốn buồn bực khó chịu bỗng chốc như trời quang mây tạnh.

Sau này rất ít khi thấy nạn dân là nữ qua tìm Tô Vũ khám bệnh, về cơ bản ai cũng đi tìm Thẩm Nguyệt.

Họ cứ ở bên ngoài thành như vậy được vài ngày, thủ thành tất nhiên biết Tĩnh Nguyệt công chúa đang ở bên ngoài, nạn dân cũng tạm thời được bố trí ổn thỏa.

Thủ thành sợ rằng nạn dân cưỡng chế xông vào trong nên chậm chạp không dám mở cửa thành.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK