Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 610

Nếu đụng phải một nhân vật hung tàn, chôn đủ một lượng thuốc nổ dưới chân núi, sau vài trận đùng đoàng hành cung còn có thể sừng sững không ngã sao?

Đây chính là tình tiết một người không chết thì đều không chết, mà nếu phải bỏ mạng thì là cả nhà mà.

Khi đến bên mép hào trời, đại tướng quân quen thuộc xuất trình lệnh bài, để đại nội thị vệ từng người đi qua.

Đầu tiên đại tướng quân đẩy Liễu Thiên Hạc, kẻ đang bị trói gô chắc chắn lên lối đi được bện từ dây thừng thô to cùng gỗ rắn chắc, phía sau không có lối thoát vì vậy hắn chỉ có thể tiến lên phía trước.

Đại tướng quân đi ngay sau Liễu Thiên Hạc.

Sau đó mới là Tô Vũ cùng Thẩm Nguyệt lần lượt bước lên lối đi.

Khi giẫm chân lên con đường gỗ và dây thừng từng hồi cót két cũng vang lên, con đường gỗ theo đó khẽ lắc lư. Dưới chân hư không khiến người ta phải kinh hồn táng đảm.

Nàng lo lắng mướt mồ hôi: “Cái này thực sự đủ vững chãi sao?”

Đong đưa qua lại như vậy khiến nàng cảm thấy nếu sơ sẩy sẽ có khả năng sẽ rơi xuống, cú rơi này sợ rằng sẽ ngã tới tan xương nát thịt.

Tô Vũ lặng lẽ vươn tay nắm lấy bàn tay Thẩm Nguyệt dưới ống tay áo rộng thùng thình.

Bóng dáng của hai người một người chặn phía trước một người che phía sau nên không ai nhìn thấy hành động thân mật này của họ.

Chỉ là trong lòng Thẩm Nguyệt cũng kinh sợ hoảng loạn vì động tác bất ngờ này của hắn.

Nàng im lặng muốn giẫy tay ra trong tiềm thức, ngón tay Tô Vũ nghịch ngợm trêu chọc lồng cùng một chỗ với mười ngón tay của nàng, không cho phép nàng rút ra.

Đại tướng quân Dạ Lương nói: “Đừng nói tới việc chỉ có vài người này, cho dù cả một trăm người cùng đứng đây cũng chịu được”.

Mãi cho đến khi sắp đi xong con đường gỗ đầy bất ổn này Tô Vũ mới âm thầm buông tay nàng ra.

Ở phía bên kia sớm đã có cung nhân nhận được tin tức đến tiếp đón, đưa mọi người vào trong hành cung.

Phía dưới hành cung có một hầm giam, đại tướng quân áp giải Liễu Thiên Hạc đến đó trước, còn cung nhân thì dẫn Thẩm Nguyệt cùng Tô Vũ tới nơi nghỉ ngơi.

Thời tiết ở đây quả nhiên mát mẻ, vừa ngẩng đầu liền có thể thấy đỉnh núi tuyết cách đó không xa.

Trời vừa sẩm tối liền có một làn sương mỏng bao phủ xung quanh khiến khung cảnh nơi đây bay bổng giống như một xứ sở thần tiên.

Mỗi nhành cây ngọn cỏ, từng viên gạch cột gỗ đều thấm đượm hơi thở của thiên nhiên hoang sơ.

Điều kiện cho cuộc đàm phán hòa bình tại nơi này quả thực tốt hơn tại thành Diệp rất nhiều, tuy nhiên toàn bộ đều là người của Dạ Lương, nếu Thẩm Nguyệt cùng Tô Vũ thương lượng không tốt có thể thuận lợi xuống núi hay không lại là chuyện khác.

Thẩm Nguyệt không biết Tô Vũ được sắp xếp đến đâu, biệt uyển được chuẩn bị cho nàng này chỉ có một mình nàng ở, ngoài ra còn có hai cung nữ.

Sau khi vào cửa, đồ trang trí trong phòng ngủ đủ đầy hoa lệ, ngay cả trang phục Thẩm Nguyệt thay cũng được chuẩn bị thỏa đáng, đúng là chiếu theo trang phục của công chúa Đại Sở mà chuẩn bị.

Thẩm Nguyệt cong môi, đúng là muốn ngoại giao trước, quân sự sau mà.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK