Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 416

Thẩm Nguyệt cũng không phải lần đầu đến, huống hồ đêm hôm khuya khoắt thì có gì hay mà đi loanh quanh?

Thẩm Nguyệt hỏi: “Hay để ta tự về nhé, không làm phiền ngươi đọc thư nữa?”

Tô Vũ nói: “E là không được đâu”.

Thế là Thẩm Nguyệt chỉ có thể xụ mặt đi vào thư phòng với Tô Vũ.

Tô Vũ mở đèn, cuốn màn trúc, lư hương vẫn còn một mẩu trầm hương đã nguội lạnh.

Mọi thứ trong thư phòng cũng đều sạch sẽ.

Tô Vũ bày giấy ra, đọc thư, mặc cho Thẩm Nguyệt đi lại quanh thư phòng.

Giá sách bày biện chỉnh tề, chắc bình thường Tô Vũ hay đọc mấy cuốn này nên trông vô cùng sạch sẽ, không nhuốm chút bụi nào.

Thẩm Nguyệt nhàm chán xem một hồi, sau đó phát hiện ra một thứ đồ chơi thú vị ở trong góc khuất.

Nàng thò tay vào lấy ra.

Mò một hồi mới ra được, nhìn kỹ lại thì ngây ngẩn cả người.

Đó là một cặp tượng gỗ.

Người nam thì nàng nhận ra, chính là do nàng khắc dựa trên hình mẫu của Tô Vũ từ lần ra ngoài thành trước, hình dạng mơ hồ, hoàn toàn không có thần vận của Tô Vũ.

Thẩm Nguyệt tự cho rằng đây là một món thất bại.

Không ngờ Tô Vũ lại giữ bên mình.

Thẩm Nguyệt nhìn con bên cạnh.

Đây là một tượng gỗ có bóng dáng của phái nữ, màu rất đậm, chắc là cũ rồi.

So sánh ra thì bức tượng này tinh xảo hơn của nàng khắc nhiều, chắc là vì cũ quá nên dáng vẻ cũng tàn đi không ít.

Thẩm Nguyệt vuốt ve gương mặt của tượng gỗ, tự nhiên cảm thấy kỳ lạ.

Trong đầu có một hình ảnh nào đó đột nhiên nhảy ra, nhưng chỉ trong chớp mắt.

Nàng mơ hồ cảm thấy tượng gỗ nữ này có vẻ là khắc theo hình dáng của người con gái nào đó, giống như nàng lấy Tô Vũ làm khuôn vậy.

Tô Vũ nghiêm túc đọc thư, Thẩm Nguyệt bỗng nhiên nhô ra từ sau lưng hắn, hỏi: “Thư của ai vậy?”

“Liên Thanh Châu”, Tô Vũ không chút hoang mang mà gập thư lại.

Thẩm Nguyệt nghe thấy là Liên Thanh Châu thì tò mò hỏi: “Cho ta xem với”.

Lúc nàng nói xong thì Tô Vũ cũng đã để thư ra nến rồi đốt cháy.

Thẩm Nguyệt thấy vậy liền nói: “Sao mà vội thế? Chắc chắn là có việc gì bí mật đúng không!”

Tô Vũ lười biếng nói: “Bởi vậy, cô đừng nên biết thì hơn”.

Tô Vũ trải giấy bút ra, trong lúc quay đầu thì thấy hai bức tượng gỗ trong tay Thẩm Nguyệt, sắc mặt hơi sâu: “Cô giỏi tìm đồ nhỉ”.

Lúc Tô Vũ đang viết thư đáp lại thì Thẩm Nguyệt mới đặt hai bức tượng về bàn sách của hắn, hỏi: “Cô bé này là do ngươi khắc à?”

“Khắc lúc mới học”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK