Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Triệu thị thấy nàng lười biếng dựa vào bàn trang điểm, tiện tay lấy ngón út móc một ít bột phấn ra.

Nghe nói Liễu Mi Vũ thường đánh đàn thưởng xuân trong đình bên hồ.

Lúc Thẩm Nguyệt đi đến thì vẫn sớm lắm, Liễu Mi Vũ chưa tới.

Nàng phất tay áo ngồi xuống, bên hồ này là một rừng hoa hạnh nhỏ, hoa hạnh đang nở vô cùng xanh tươi, xinh đẹp vô ngần.

Hoa hạnh rơi xuống chất chồng thành đống như là tuyết rơi.

Cảnh trí nơi này đúng là tốt, ngồi trong đình ngắm gió xuân, xem hoa hạnh bay tán loạn như mưa cũng rất thích ý.

Thẩm Nguyệt ngồi chưa được bao lâu thì đã thấy một bóng dáng yêu kiều xuất hiện bên đường mòn.

Còn ai ngoài Liễu Mi Vũ.

Liễu Mi Vũ khi ấy dẫn Hương Phiến đi về phía bên này, thấy Thẩm Nguyệt đang ngồi trong đình thì bước chân hơi khựng lại, nhưng vẫn dũng cảm đi tiếp.

Lý trí nói cho Liễu Mi Vũ biết nàng ta không nên va chạm chính diện với Thẩm Nguyệt.

Nhưng nơi này là địa điểm yêu thích của Liễu Mi Vũ, bây giờ bị Thẩm Nguyệt chiếm đoạt, nàng ta mà rút lui thì sau này sẽ phải nhường nhịn Thẩm Nguyệt khắp nơi sao?
Cũng may Tần Như Lương lúc nào cũng quan tâm Liễu Mi Vũ, nếu Liễu Mi Vũ gặp chuyện gì ở đây thì Thẩm Nguyệt cũng sẽ không được yên bình.


Nghĩ đến đây, Liễu Mi Vũ mới yên tâm hơn mấy phần.

Liễu Mi Vũ chậm rãi đi vào đình nghỉ mát, nói: “Công chúa cũng đến thưởng hoa hạnh sao?”
Thẩm Nguyệt híp mắt đánh giá Liễu Mi Vũ một lượt, khẽ gõ nhẹ tay lên bàn, hỏi: “Ta không được đến sao?”
Liễu Mi Vũ mới chỉ cười, chưa nói gì thì Hương Phiến ở bên cạnh đã xen vào: “Đây là nơi phu nhân hay tới, phu nhân thích hoa hạnh, mà rừng hoa hạnh này cũng là do tướng quân trồng cho phu nhân.

Nếu công chúa muốn ngắm hoa hạnh thì có thể đến nơi khác, phu nhân thích yên tĩnh nên muốn ngồi một mình ở đây”.

Liễu Mi Vũ ấm giọng trách mắng: “Không được vô lễ với công chúa”.

Nói xong, nàng ta ngồi ngay trước mặt Thẩm Nguyệt: “Công chúa mà thích thì đương nhiên có thể tới rồi”.

Hương Phiến đặt đàn lên cho Liễu Mi Vũ, chỉ chốc lát sau liền nghe thấy tiếng đàn vang lên.

Tiếng đàn đẹp khiến người ta say mê.

Một khúc kết thúc, Liễu Mi Vũ khẽ than một hơi, trán lấm tấm mồ hôi, nói: “Công chúa chê cười”.

“Ngươi đàn hay mà, chẳng trách mà Tần Như Lương thích ngươi”.

Lúc này, có nha hoàn từ nơi khác đi tới, bưng thứ gì đó trong tay.

Hương Phiến thấy vậy thì cười: “Phu nhân, chắc là bếp đã chưng xong tổ yến rồi, để nô tỳ đi lấy ạ”.

Một bát tổ yến cùng chút điểm tâm tinh xảo được đưa lên, mùi thơm nức mũi.

Liễu Mi Vũ khuấy thìa, thấy Thẩm Nguyệt nhìn nàng ta không chớp mắt thì cười nói: “Công chúa thấy có cái gì không đúng sao?”
Thẩm Nguyệt liếc mắt nhìn tổ yến, cười như không cười nói: “Đây là đồ mà Liên Thanh Châu đưa tới à?”
Sắc mặt Liễu Mi Vũ hơi khựng lại.

Hương Phiến bèn nói: “Đại phu nói thân thể công chúa không nên ăn đồ bổ, để không cũng phí.

Lần trước công chúa rót cho phu nhân mấy ngụm canh, khiến thân thể phu nhân suy nhược.

Tướng quân thương phu nhân yếu đuối, đưa đồ bổ cho phu nhân dùng cũng là chuyện bình thường”.

Liễu Mi Vũ êm ái nói: “Những thứ này vốn là để cho công chúa, nhưng tướng quân cứ ép ta phải ăn, muốn dưỡng thân thể cho ta được như xưa”.

Thẩm Nguyệt nhếch môi, nói: “Ta thấy khí sắc của ngươi đúng là không tệ, coi như bồi bổ đúng chỗ”.


Liễu Mi Vũ hưởng thụ mấy miếng, nói: “Công chúa không giận ta chứ?”
Thẩm Nguyệt nói: “Ta giận ngươi làm gì, nóng giận hại thân.

Ngươi cứ dùng đi, cẩn thận bổ quá lại thành vật cực tất phản đấy nhé”.

Thẩm Nguyệt phất tay áo đứng lên, chậm rãi đi qua người Liễu Mi Vũ, sau đó vừa thưởng thức hoa hạnh vừa quay về Trì Xuân Uyển, tâm trạng không tệ chút nào.

Tần Như Lương là tướng quân, sáng phải ra ngoài giải quyết việc công.

Ba ngày liên tiếp như thế, Thẩm Nguyệt sẽ tính giờ, chọn chỗ mà Liễu Mi Vũ có thể sẽ gặp nàng.

Liễu Mi Vũ ăn hết những đồ bổ quý hiếm mà vốn Thẩm Nguyệt được dùng ngay trước mặt Thẩm Nguyệt, nàng ta không tin Thẩm Nguyệt sẽ không giận.

Lần nào Liễu Mi Vũ cũng ăn rất ngon.

Thẩm Nguyệt thấy chắc cũng đã đến lúc.

Kết quả, nghe nói viện Liễu Mi Vũ có động tĩnh không nhỏ.

Mới trưa nay còn tốt, chiều vừa ăn trà chi thảo xong, chưa được bao lâu Liễu Mi Vũ đã chảy máu mũi, hơn nữa mãi không ngừng chảy.

Tần Như Lương vừa về nhà đã bị kinh động, gọi người đi mời đại phu, rồi vội vàng đi vào viện của Liễu Mi Vũ.

Thẩm Nguyệt khi ấy đang ngồi ở cửa sổ, trong tay nâng một ly trà, trên đùi là một cuốn sách.

Có thể thấy Thẩm Nguyệt rất thích ứng với cuộc sống cổ đại ở nơi đây.

Hồi xưa nàng làm minh tinh, ngày nào cũng bận rộn, bây giờ cuối cùng cũng được nghỉ ngơi an nhàn.


Nàng đang thích ý đọc sách, nghe Triệu thị kể lại, lông mày cũng không buồn nhíu.

Tất cả đều nằm trong dự liệu của nàng.

Triệu thị biết đương nhiên đây là sản phẩm của phấn phụ tử.

Phụ tử có tính nóng, lại có công hiệu lưu thông máu.

Thẩm Nguyệt mấy ngày liền đều bỏ vào thuốc bổ của Liễu Mi Vũ, máu của Liễu Mi Vũ bây giờ ngừng lại được mới tài đấy!
Phụ tử đi vào bụng Liễu Mi Vũ thì cũng đã bị tiêu hóa hết, thái y có chẩn bệnh thì cùng lắm là đoán Liễu Mi Vũ bổ quá không tốt, cả người bốc hỏa thôi.

Chứ cũng chẳng đoán được gì thêm.

Triệu thị vẫn lo lắng: “Mấy ngày nay công chúa đều tiếp xúc với nhị phu nhân, nếu nhị phu nhân nói chuyện này liên quan đến công chúa thì công chúa định ứng đối thế nào ạ?”
Thẩm Nguyệt không ngẩng đầu, bình thản nói: “Đầu tiên đại tướng quân phải chịu đặt chân vào tiểu viện này của ta đã”.

Nàng tiện tay lật sang trang sau, lại nói: “Phiền Triệu ma ma tìm quản gia, bảo quản gia phái người đi mời Liên Thanh Châu lại đây”.

Lần trước khi Liên Thanh Châu rời đi thì đã để lại địa chỉ.

Nếu Thẩm Nguyệt cần thì có thể phái người đến tìm hắn..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK