Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 753

“Ừ, ta quên mất là chàng biết khinh công”.

Cách nói chuyện của hai người trở nên rất kỳ lạ, có Tô Vũ ở đây, Thẩm Nguyệt được thoải mái hơn chút. Hắn phụ trách khám bệnh cho thôn dân, điều chế thuốc cho họ dựa theo tình hình bệnh.

Trời tối, người trong thôn chuẩn bị nấu ăn.

Bởi vì có công chúa Thẩm Nguyệt đến nên cả thôn cũng nhộn nhịp hơn.

Thôn dân nhiệt tình khoản đãi, nhà nhà đều đưa đồ ăn ngon đến, những món ăn thơm ngon ngút ngàn.

Thôn dân nhiễm bệnh uống thuốc xong thì tình hình cũng ổn định hơn.

Sau đó Thẩm Nguyệt mới có thời gian đi tắm rửa, gột sạch chỗ bùn đất khắp người.

Trước mắt Thẩm Nguyệt và Tô Vũ ở trong nhà trưởng thôn, ngồi đối diện với nhau.

Sắc trời đã muộn, đi đường không tiện, chắc là không về nổi.

Thẩm Nguyệt không định quay về, ở lại đây quan sát mấy ngày đã cho bệnh dịch được giải quyết rồi mới quay lại, nhưng bây giờ lại có thêm Tô Vũ.

Phòng trong nhà trưởng thôn rất rộng rãi, có đủ chỗ cho Thẩm Nguyệt và Tô Vũ ngủ riêng.

Nữ chủ nhân đã chuẩn bị phòng xong, lại lấy ra một vò rượu: “Không biết công chúa Tĩnh Nguyệt và vị công tử này có muốn uống rượu hay không, đây là rượu do nhà ta tự ngâm, nhà không có nước pha trà nên chỉ có rượu thay trà thôi”.

Thẩm Nguyệt nói: “Cảm ơn”.

Tô Vũ không uống rượu, nhưng nàng uống.

Nữ chủ nhân lại chỉ vào căn phòng mà lát nữa bọn họ sẽ nghỉ ngơi, chăn đệm đã được thay mới. Điều kiện trong thôn có hạn, bọn họ chỉ làm được đến thế này.

Nữ chủ nhân sắp xếp xong thì lui ra.

Thẩm Nguyệt im lặng cầm cái chén rỗng, rót rượu vào nếm một ngụm.

Rượu này tuy bình thường nhưng lại chua ngọt vừa miệng.

Nàng nói: “Ăn đi, ta đói rồi”.

Tô Vũ ăn rất ít, phần lớn thời gian là nhìn Thẩm Nguyệt ăn.

Thẩm Nguyệt tránh ánh mắt của hắn, nhưng ánh mắt ấy cứ dõi theo nàng làm nàng không ngó lơ được.

Tô Vũ nhẹ nhàng nói: “A Nguyệt ghét ta lắm sao”.

Thẩm Nguyệt khựng lại một chút, cảm thấy hơi khát, uống một bát rượu, nói: “Sao ta lại ghét chàng được? Nếu ghét thì cũng phải có một lý do chứ?”

Nàng không cười nổi, không giả vờ nữa.

Ánh mắt nàng tối lại, Thẩm Nguyệt nâng mắt lên, bình tĩnh nhìn Tô Vũ: “Tô Vũ, chàng không định giải thích cái gì với ta à?”

Tô Vũ nói: “Nàng chưa hỏi gì thì sao ta giải thích được”.

“Được, vậy ta hỏi chàng”, Thẩm Nguyệt nhìn chằm chằm hắn, gằn từng chữ một: “Rốt cuộc chuyện đội nghi trượng lần lượt nhiễm bệnh mà chết có liên quan gì đến chàng hay không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK