Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 802

Tô Vũ bình tĩnh đổi giọng, bên trong lộ rõ sự vội vàng xen lẫn sung sướng, nhái theo giọng thủ thành vừa thở dốc vừa quát: “Không thấy ta đang bận việc đây à! Cút!”

Mặc dù hắn cố ý thay đổi giọng nói, nhưng Thẩm Nguyệt biết dù có đổi thế nào thì người trước mặt cũng vẫn là Tô Vũ.

Lời hắn thốt lên vẫn đủ để khiến nàng mặt đỏ tim đập nhanh.

Tô Vũ bắt chước giọng điệu của thủ thành vô cùng chuẩn xác.

Loại đàn ông như thủ thành, ban ngày luôn thích cười ha hả nhưng tối đến cực kỳ dễ nổi trận lôi đình.

Bởi vậy, đám binh lính bên ngoài không mảy may phát hiện chút gì, lao đến vội vàng mà rời đi cũng rất nhanh.

Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, lực tay rung giường của Tô Vũ cũng bắt đầu chậm lại, cả tiếng rên của Thẩm Nguyệt cũng nhỏ hơn trước.

Cuối cùng căn phòng cũng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người.

Tô Vũ rũ mắt, thấy gương mặt Thẩm Nguyệt ửng đỏ, trong mắt còn lấp lánh ánh nước, hồi lâu không nói câu nào.

Vạt áo mà hồi chiều hắn tự tay khâu vào không biết đã trượt xuống từ bao giờ, để lộ một bên bả vai của nàng.

Áo ngực màu đỏ cùng với đường chỉ thêu vàng kim nổi bật làn da trắng muốt mềm mịn.

Có điều, trên xương quai xanh kia mơ hồ có cả vết đỏ do Tô Vũ để lại.

Dáng vẻ này của Thẩm Nguyệt thật sự rất câu hồn người khác.

Trong đôi mắt Thẩm Nguyệt mang theo vẻ quyến rũ mà chính bản thân nàng cũng không biết. Nàng dựa lưng vào tường, hơi ngẩng đầu nhìn Tô Vũ.

Tựa như vừa mới trải qua một trận ác chiến nên trông nàng có hơi sức cùng lực kiệt, mãi mà vẫn chưa hoàn hồn.

Một tay Tô Vũ vân vê vạt áo của nàng, sau đó kéo nó lên trên vai, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm đôi môi đỏ tựa màu chu sa, cuối cùng hắn vẫn hơi cúi đầu xuống, dần dần tiến sát lại.

Hắn cẩn thận, dè dặt muốn hôn lên đôi môi ấy.

Thẩm Nguyệt cũng không kìm nén nổi mà muốn ôm lấy hắn.

Thế nhưng vào lúc đôi môi Tô Vũ chạm lên môi Thẩm Nguyệt, hơi thở của hắn quẩn quanh bên tai, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Thẩm Nguyệt lại dùng nốt chút sức lực còn lại đẩy nhẹ hắn ra, đồng thời cũng nghiêng đầu sang một bên.

Son đỏ trên môi bị lem ra đến khóe môi, dính cả vào phần cằm trắng nõn của nàng.

Thẩm Nguyệt cúi đầu, trong lúc đẩy Tô Vũ, tay nàng vô tình chạm phải yết hầu của hắn, bởi vậy liền nhanh chóng rụt về.

Nàng vừa giữ chặt vạt áo của mình, vừa không ngừng hít sâu, nàng há miệng hồi lâu, mãi mới tìm lại được giọng nói của mình, khàn khàn cất lời: “Bọn họ đi cả rồi. Chàng buông ta ra đã!”

Tô Vũ không ép buộc thêm nữa, chạm nhẹ bàn tay vừa nãy không hề động vào thủ thành lên cổ Thẩm Nguyệt, vuốt ve xương quai xanh của nàng cách một lớp áo, nói: “Vừa nãy hôn hơi mạnh, có lẽ lúc về nàng phải bôi thuốc”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK