Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 985

Rõ ràng là hắn sắp bị bắt đi, lành dữ khó đoán, chỉ cần nàng cố chấp lao ra, Hạ Phóng đang áp giải có lẽ sẽ không đẩy hắn vào Đại Lý Tự. Dù vào đó, nàng cũng muốn vào cùng hắn.

Nhưng nàng không thể, nàng vẫn phải chịu đựng.

Nàng không thể bước đến nói chuyện với hắn, không thể ngăn cản Hạ Phóng bắt hắn đi.

Nàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn hắn bị bêu rếu khắp nơi, bị người ta gièm pha nói xấu.

Sao lại dám đối xử với Tô Vũ như vậy! Hạ Phóng cả gan tịch biên nhà của hắn, dám bắt hắn đi rêu rao khắp nơi, tên khốn này xứng sao?

Đoàn người đã đi khá xa cửa hàng trang sức rồi.

Tần Như Lương hỏi: “Bộ diêu mà ta đeo cho cô đẹp không?”

Thẩm Nguyệt hoàn hồn, ngón tay đặt trên quầy buông lỏng, móng tay trắng bệch lại trở nên hồng hào, nàng nhìn vào gương đồng, lạnh nhạt khen một câu: “Rất đẹp”.

Cuối cùng nàng chọn bộ diêu cực kỳ đơn giản này, sau đó ra khỏi cửa hàng trang sức.

Bầu trời quang đãng, Thẩm Nguyệt đứng trên phố, híp mắt lại.

Nhớ đến những lời mình nói với Tô Vũ đêm hôm đó, nàng sẽ cố gắng đến gần hắn hơn.

Nàng sẽ cố gắng học tập, không lười biếng nữa, tiếp thu kiến thức kế sách binh pháp, học quyền thuật đánh đấm, học cách giữ mình trong sạch khi rơi vào vòng xoáy nguy hiểm, thậm chí học cách ưu tư vì thiên hạ sau này.

Nếu cuối cùng Tô Vũ không thể nhìn thấy những điều đó, vậy mọi thứ còn ý nghĩa gì nữa?

Không, hắn nhất định có thể nhìn thấy!

Tần Như Lương lại hỏi: “Bây giờ cô muốn về rồi sao?”

Thẩm Nguyệt đáp: “Vất vả lắm sức khỏe mới tốt hơn một chút, hiếm khi có thể ra ngoài dạo, chẳng bẳng ngươi theo ta thêm chút nữa đi!”

Tần Như Lương không nhiều lời, theo chân nàng trên con phố dài.

Họ bước đi chậm rãi, không cắt đuôi đám người theo dõi đằng sau. Bây giờ Thẩm Nguyệt sống lại, mặc dù trong phủ tướng quân không có tai mắt nhưng chỉ cần nàng ra khỏi phủ, từng cử chỉ hành động đều nằm trong lòng bàn tay Hoàng đế.

Dù vậy, Thẩm Nguyệt không để tâm, nàng đi dạo trên phố, mua một ít đồ, toàn bộ đều đưa cho Ngọc Nghiên cầm.

Thẩm Nguyệt hỏi: “Thuyền bên sông Dương Xuân vẫn còn chứ?”

Ngọc Nghiên đáp: “Vẫn còn, hơn nửa năm nay, nó đều được neo đậu ở bờ sông để du khách lên thuyền giải trí. Bây giờ công chúa có muốn dạo chơi một chút không?”

“Rất lâu rồi chưa đi”.

Trên bờ dương liễu bên sông, những nhành cây đã rụng hết lá, chỉ còn lại cảnh khô trơ trọi trầm mình trong làn nước lạnh lẽo, trông khá tiêu điều.

Chẳng qua, chiếc thuyền trên mặt hồ lại không có vẻ gì là hoang vắng.

Địa điểm ăn chơi hưởng lạc trên thuyền cần gì cũng có, du khách lên lên xuống xuống chưa bao giờ ngừng.

Thẩm Nguyệt đi cùng Tần Như Lương, Ngọc Nghiên theo sát phía sau, thong dong tiến lên thuyền.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK