Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cho đến tận lúc trở về phủ tướng quân thì Liễu Mi Vũ vẫn còn thất hồn lạc phách.

Khi về tới Phù Dung Uyển, đoán được đêm nay Tần Như Lương sẽ không về nên Hương Lăng đã hầu hạ Liễu Mi Vũ tắm rửa nghỉ ngơi.

Sau khi đã hầu hạ Liễu Mi Vũ ổn thỏa thì Hương Lăng mới canh giữ ở bên ngoài.

Trước khi ra ngoài Hương Lăng rõ ràng đã đóng cửa sổ nhưng ngay sau khi Liễu Mi Vũ vừa nằm xuống thì nàng ta đã cảm thấy có gió từ cửa sổ thổi vào, sau đó lại còn có mùi gỉ sắt truyền tới.

Liễu Mi Vũ đứng dậy, đang định bảo Hương Lăng đóng cửa sổ lại thì đột nhiên có một bóng đen xẹt qua trước mắt nàng ta sau đó đứng sát sau lưng Liễu Mi Vũ.

Toàn thân Liễu Mi Vũ run lên, nàng ta ngay lập tức định hét lên nhưng đã bị một bàn tay đẫm máu bịt chặt miệng, rồi một giọng nói truyền vào tai nàng ta: "Thiên Tuyết đừng hét, là ta".

Liễu Mi Vũ vẫn run rẩy, nàng ta cắn chặt môi để ngăn chặn âm thanh sắp thoát ra ngoài.

Nàng ta quay đầu lại liền nhìn thấy một người áo đen, dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn bên ngoài thì nàng nhận ra người này chính là Liễu Thiên Hạc.

Hắn ta trông thật thê thảm, toàn thân đầy thương tích.


Hắn ta có thể tỉnh táo vào lúc này đã là cố gắng lắm rồi.

Mùi máu tanh nồng nặc khiến cho sắc mặt Liễu Mi Vũ tái đi.

Hương Lăng đang ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh liền mơ mơ màng màng hỏi: "Phu nhân, người muốn đi tiểu đêm sao?"
Liễu Mi Vũ bình tĩnh nói: "Không có việc gì! ", nàng ta muốn bảo Hương Lăng đi ngủ để không phát hiện Liễu Thiên Hạc nhưng sau khi nghĩ lại thì nàng ta biết chắc rằng một mình nàng ta sẽ không thể xử lý vết thương trên người Liễu Thiên Hạc cho nên nàng ta cần có người hỗ trợ.

Sau đó Liễu Mi Vũ lại nói: "Hương Lăng, thắp đèn".

Liễu Thiên Hạc bị trọng thương lâm vào hôn mê, Liễu Mi Vũ cùng Hương Lăng mất hết một đêm mới xử lý được gần hết vết thương trên người hắn ta rồi để hắn ta nằm ở trong căn phòng sát vách phòng Hương Lăng.

Liễu Mi Vũ thấy tay mình dính đầy máu thì vội vàng rửa sạch nhưng sắc mặt nàng ta vẫn tái nhợt như không còn một chút máu.

Hương Lăng ổn định hơn so với nàng ta, tuy rằng cũng kinh hãi nhưng đã nhanh chóng khôi phục lại, sau đó nàng ta liền hỏi Liễu Mi Vũ: "Phu nhân, người đó là ai, phu nhân có muốn nói cho tướng quân biết không?"
Liễu Mi Vũ quay đầu lại, ánh mắt có chút đáng sợ: "Không thể nói cho tướng quân biết, không được nói cho bất cứ ai, nếu không ta và ngươi chỉ có một con đường chết!"
Hương Lăng khẽ run lên, nhỏ giọng nói: "Nhưng nếu như tướng quân phát hiện có một nam nhân ở Phù Dung Uyển! "
Hậu quả cũng tồi tệ không kém.

Hơn nữa nam nhân bị thương này không rõ lai lịch, sao phu nhân lại mạo hiểm cứu hắn ta chứ?
Liễu Mi Vũ hít một hơi thật sâu, giả vờ tốt bụng nói: "Dù thế nào đi nữa thì đây cũng là một mạng người, hắn ta vì bị thương quá nặng cho nên mới đột nhập vào Phù Dung Uyển, ta không thể mặc kệ để cho hắn ta chết, nếu như hắn ta chết thì ta sẽ cảm thấy rất tội lỗi".

"Nhưng nam nữ khác biệt, nếu như tướng quân phát hiện thì nhất định sẽ không tin ta nữa, cho nên ngươi phải giúp ta ngậm miệng, hiểu không?", Liễu Mi Vũ nhìn thẳng về phía Hương Lăng, thấy Hương Lăng do dự liền nói: "Bằng không thì cả ta và ngươi đều tiêu đời, tướng quân nhất định sẽ xử tử ngươi trước".

Bây giờ người cũng đã cứu rồi, còn có thể làm gì nữa, Hương Lăng chỉ có thể gật đầu lia lịa, nàng ta không muốn phải mất mạng vì một người xa lạ.

Hương Lăng nói: "Nhưng nếu tướng quân đến Phù Dung Uyển! "
Chuyện đến nước này, Liễu Mi Vũ cũng đã không còn hoà hợp với Tần Như Lương như trước kia, nàng ta nói: "Ngày mai ngươi cứ nói với người bên ngoài rằng ta bị bệnh thủy đậu".

Bệnh thủy đậu rất dễ lây lan, nếu như nói như vậy thì sẽ không ai dám đến Phù Dung Uyển, Liễu Mi Vũ cũng có lý do chính đáng để không ra khỏi Phù Dung Uyển.

Ngay cả khi Tần Như Lương muốn đến Phù Dung Uyển thì hắn ta cũng sẽ bị quản gia và mấy lão nô trong nhà can ngăn.

Liễu Mi Vũ bảo Hương Lăng đừng vội đi tìm đại phu.


Khi Liễu Thiên Hạc tỉnh dậy, Liễu Mi Vũ biết rằng hắn ta còn rất yếu liền nói: "Bọn ta chỉ có thể xử lý sơ vết thương của huynh, nếu như muốn mau chóng hồi phục thì phải mời đại phu, nhưng đại phu trong phủ tướng quân không thể tùy tiện mời đến, nếu không sẽ rất dễ bị bại lộ".

Nàng ta nhìn Liễu Thiên Hạc nói: "Ca ca, huynh có biết đại phu nào ở bên ngoài hay không? Hoặc là huynh nói cho ta biết tên một hiệu thuốc, chỉ cần không có quan hệ với phủ tướng quân thì ta sẽ bảo Hương Lăng đi mời".

Liễu Thiên Hạc nói ra tên một hiệu thuốc, sau đó Hương Lăng ngay lập tức đi mời đại phu.

Vị đại phu này thường chữa trị cho người trong giang hồ, việc buôn bán bình thường trong hiệu thuốc thường ảm đạm, không có mấy người mua.

Hương Lăng nói với người ngoài rằng vị đại phu này đặc biệt giỏi chữa bệnh thủy đậu cho nên quản gia đành phải cho đại phu ra vào chữa bệnh cho Liễu Mi Vũ.

Khi quản gia đến hỏi, đại phu ngoài nhận tiền thì còn nói một chút về tình trạng bệnh thủy đậu của Liễu Mi Vũ mà mình đã chẩn đoán cho nên không ai có thể nghi ngờ điều đó.

Vị đại phu đó còn cố ý dặn dò, để tránh lây nhiễm bệnh thì không ai được đến Phù Dung Uyển ngoại trừ nha hoàn thân cận của Liễu Mi Vũ.

Trong phủ có rất nhiều người, nếu như truyền nhiễm ra thì rất khó để xử lý.

Khi Thẩm Nguyệt dậy ăn sáng, nàng đã nghe Ngọc Nghiên nói về chuyện này.

Thẩm Nguyệt không có ý kiến gì về chuyện này nhưng Ngọc Nghiên lại nói: "Liễu thị ngày thường đã làm quá nhiều điều ác, cuối cùng ả ta cũng bị trừng phạt.

Phù Dung Uyển bây giờ hoang vắng, không ai dám đến gần".

Thẩm Nguyệt nhướng mày nói: "Bình thường chẳng phải cũng không có ai tới đó hay sao?"

Nghe nói Liễu Mi Vũ thích yên tĩnh, lúc trước nàng ta và Tần Như Lương ở cùng với nhau vì không muốn bị quấy rầy cho nên chỉ bố trí một nha hoàn trong Phù Dung Uyển.

Ngọc Nghiên nói: "Nhưng tình hình bây giờ vẫn khác hơn chứ, dù sao Phù Dung Uyển cũng đã hoang vắng từ trong ra ngoài, trước đây không ai dám, bây giờ cũng không ai muốn vào đó.

Ngay cả Hương Lăng vào bếp lấy thức ăn cũng bị mọi người tránh xa".

Nàng ta lấy thêm một bát cháo cho Thẩm Nguyệt rồi lại nói: "Nghe nói hừng đông khi tướng quân trở về cũng không nghỉ ngơi, vừa thay quần áo đã liền đi ra ngoài ngay.

Vết thương đẫm máu trên lưng tướng quân nhưng tướng quân còn không có thời gian tìm đại phu".

Thẩm Nguyệt thản nhiên nói: "Hoàng thượng chỉ cho hắn ta ba ngày để truy tìm ra thích khách, hắn ta làm sao có thời gian đi tìm đại phu được".

Ngọc Nghiên nói: "Tuy mọi người không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng giấy không thể gói được lửa.

Quản gia đã phái người đi nghe ngóng thì liền biết được rằng hình phạt của tướng quân không thoát khỏi can hệ với Liễu thị".

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK