Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 702

Hạ Du tỏ ra tiếc nuối, hồi lâu sau mới “ồ” lên một tiếng: “Xem ra trận này không đánh được rồi”.

Hắn ta quay đầu lại hỏi tiếp: “Tại sao Tô Vũ lại bước ra từ phòng cô, đêm qua hắn ngủ trong phòng cô à?”

Thẩm Nguyệt không tỏ vẻ gì: “Không nhớ nữa, nhưng theo như ta biết thì không xảy ra chuyện gì”.

“Ôi, sau này nên bớt đi vài chén, cô xem cô ngủ đến bất tỉnh nhân sự kìa, lỡ như hắn có ý nghĩ xấu xa với cô thì phải làm sao. Bây giờ Tần tướng quân quay về rồi, cô nên ở bên cạnh hắn ta mới phải”.

Thẩm Nguyệt cười nhạo, sau đó nói: “Hạ Du, tại sao ngươi có thành kiến với Tô Vũ như vậy, bởi vì trước kia hắn hại ngươi bị đánh sao?”

Hạ Du bĩu môi: “Chuyện trước kia ta đã quên từ lâu rồi, ta cũng không có thành kiến gì với hắn”, ngừng lại trong chốc lát: “Ta biết cô thích hắn, nhưng với tình hình trước mắt, ta e là hắn cũng không thể bảo vệ cô, Tần tướng quân có khả năng bảo vệ cô hơn”.

Hạ Du tỏ ra khá lo lắng: “Đợi khi về đến kinh thành rồi, cô không thể thích hắn được nữa, nếu không để người ta biết được thì không chỉ là vấn đề danh tiếng đâu. Nghe sư phụ ta nói, hoàn cảnh của hai người rất nguy hiểm. Nếu đã gặp nguy hiểm như thế, tại sao phải ở bên nhau? Thẩm Nguyệt, cô cứ tìm một chỗ dựa thì tốt hơn. Tô Vũ không phải chỗ dựa cho cô đâu”.

Thẩm Nguyệt cười cười: “Nếu như Tần Như Lương cũng không thể bảo vệ ta, ngươi sẽ bảo vệ ta chứ?”

Hạ Du chẳng cần nghĩ ngợi gì đã trả lời ngay: “Tất nhiên rồi! Ta sẽ cố gắng để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, sau này cô muốn tìm ta làm chỗ dựa, ta cho cô dựa!”

“Hạ Du, cảm ơn ngươi”.

“Nghe lời ta, cô cách xa hắn ra, sẽ an toàn hơn”.

“Chuyện tình cảm, đợi sau này ngươi có người trong lòng, có lẽ ngươi sẽ hiểu thôi”.

Không biết bỗng dưng nhớ đến chuyện gì, ánh mắt của Hạ Du thoáng chút đau đớn, hắn ta nói: “Thôi, cô cố chấp như vậy, ta cũng chẳng buồn khuyên cô nữa”.

Về sau Hạ Du mới biết, hóa ra Tần Như Lương không chỉ bị Dạ Lương giày vò đến mức bị thương nặng, đôi bàn tay còn bị đứt gân, gần như biến thành kẻ tàn phế.

Tần Như Lương không nhắc đến việc gân tay của bàn tay trái đã bị phế, càng không kể rằng thực chất là do Thẩm Nguyệt ra tay.

Bây giờ hai bàn tay đều tàn phế, hắn ta chỉ nói là do Dạ Lương làm, thế nhưng mọi người đều tin như vậy.

Bởi vì vết thương trên tay trái đã khép miệng từ lâu, nhìn qua cũng chỉ có thể nhìn ra là vết thương cũ. Để mọi người không nghi ngờ, Tần Như Lương chuẩn bị từ trước, thêm một vài vết thương mới lên cổ tay trái để che đậy vết thương trong quá khứ.

Thẩm Nguyệt không chú ý lắm nên không biết Tần Như Lương làm vậy từ khi nào.

Hạ Du nghe nói Liễu Thiên Hạc định ra tay tàn độc với Thẩm Nguyệt và Tô Vũ trong quân doanh của Dạ Lương, tiếc rằng không những không thành công mà còn bị bắt lại.

Hắn ta rảnh rỗi bèn tới bên ngoài lồng sắt nhốt Liễu Thiên Hạc dạo chơi.

Liễu Thiên Hạc thấy Hạ Du niên thiếu vô tri bèn ỡm ờ nói với hắn ta: “Hạ công tử có thể giúp ta việc này không, ta muốn đi nhà xí, có thể mở cánh cửa này ra giúp ta được không? Tay ta bị trói bằng xích rồi, không trốn được đâu”.

Hạ Du nói: “Ta cũng rất muốn giúp ngươi đó, nhưng chìa khóa ở chỗ Thẩm Nguyệt, nghe nói nàng ta làm mất nó rồi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK