Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 915

Dùng bữa xong, hai người họ bất tri bất giác ở trong tiểu viện này nửa buổi chiều.

Thẩm Nguyệt cứ cảm thấy thời gian trôi cực kỳ nhanh mỗi khi ở bên cạnh hắn, nếu cứ ở lại đây thì trời cũng sắp tối rồi.

Có thể gặp nhau nhất thời, nhưng cũng phải chia ly thôi.

Tô Vũ giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng mân mê đôi môi vẫn còn ửng hồng của Thẩm Nguyệt: “Nàng cứ đi trước đi, đợi nàng đi rồi ta sẽ đi sau”.

Thẩm Nguyệt nói: “Lần này, chàng không cần ở phía sau nhìn ta quay về nữa. Có lẽ khi nào ta bước ra đường lớn không lâu sẽ có lại có người nhắm vào ta”.

Tô Vũ trầm ngâm trong chốc lát: “Nàng đi đường cẩn thận”.

“Vậy thì, Tô Vũ, ta đi đây”, Thẩm Nguyệt nhếch môi, miễn cưỡng nở nụ cười với hắn.

Nhưng hắn đáp: “Nếu nàng không muốn cười thì không cần miễn cưỡng cho ta thấy”.

Nụ cười của Thẩm Nguyệt nhạt đi, đột nhiên nhấc chân lên, nghiêng đầu hôn một cái lên môi hắn. Thấy hắn sững người, Thẩm Nguyệt mới bắt đầu có nét cười, nàng khẽ nói: “Hôm nay có thể hẹn hò cùng chàng khiến ta có cảm giác rất mạo hiểm và k1ch thích”.

Tô Vũ đáp: “Vụng trộm vốn là vừa mạo hiểm vừa k1ch thích”.

Thẩm Nguyệt trêu hắn: “Chàng nói cũng hùng hồn đấy nhỉ”.

“Ta vụng trộm nhờ bản lĩnh của ta, tại sao không thể hùng hồn”.

“…”

Từ lúc bắt đầu đến nay, họ không thể yêu nhau một cách quang minh chính đại, chỉ có thể lén la lén lút như vậy.

Khi Thẩm Nguyệt bước ra khỏi tiểu viện, cảm giác như quay về thế giới hiện thực, bước chân giẫm trên nền đất rất nặng nề, cơn gió thổi vào mặt cũng lạnh lẽo, dường như thời gian ngắn ngủi ở bên cạnh Tô Vũ chỉ là giấc mộng ảo.

Nàng rất muốn quay người trở lại, nàng biết Tô Vũ ở ngay sau cánh cửa.

Nhưng bất kể nàng quay người bao nhiêu lần, lưu luyến bao nhiêu lần, sau cùng vẫn phải rời đi.

Ra khỏi con ngõ, quay trở lại đường lớn, quang cảnh trên đường sáng sủa và náo nhiệt hơn trong ngõ nhiều. Nàng hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng cảm thấy hoảng hốt.

Rau củ hỏng và trứng gà thối vương vãi khắp nơi vào buổi sáng đã được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ.

Quầy mặt nạ bên đường vẫn còn đó, ông chủ hò hét chào hàng.

Thẩm Nguyệt bước tới trước quầy hàng, chọn một chiếc mặt nạ đeo lên mặt, sau đó đi về phía phủ tướng quân.

Quả thật vậy, nàng còn chưa đi tới phủ tướng quân, những kẻ theo dõi mà trước đó vất vả lắm mới cắt đuôi được lại bám theo. Không biết có phải vì nàng đeo mặt nạ hay không mà những kẻ đó không dám chắc lắm, chỉ dám lén lút liếc nàng.

Thẩm Nguyệt coi như không có chuyện gì, nàng cứ việc đi.

Giữa chừng lại có tuyết bay lất phất.

Thời tiết cực kỳ lạnh.

Mùa đông ở thượng kinh vừa lạnh vừa dài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK