Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 690

Tô Vũ hôn ngày càng sâu hơn, trong lúc lơ đãng Thẩm Nguyệt khẽ lộ ra tiếng thở hổn hển.

Nàng mất hết sức, thân thể chậm rãi trượt xuống cánh cửa.

Tô Vũ ôm nàng vào ngực, môi đỏ nàng ướt át mịn màng, mỗi lần hít thở đều động lòng người.

Nàng nỉ non tên hắn, ánh mắt ướt át: “Tô Vũ”.

Tô Vũ lúc ấy chỉ muốn nuốt trọn nàng.

Tô Vũ bắt lấy eo nàng, một tay đỡ ót Thẩm Nguyệt, lại hôn thật sâu.

Thẩm Nguyệt cảm thấy quay cuồng, thuận tay ôm cổ hắn, không biết trời trăng gì.

Tô Vũ khẽ đổ về phía nàng, nàng không đỡ nổi, liên tục lui về sau.

Không biết lui đến nơi nào, sau gối đột nhiên bị thứ gì chạm đến, Thẩm Nguyệt không chống đỡ nổi, người liền ngã ra sau.

Đợi nàng nhận thức được thì mới phát hiện mình ngã xuống giường của Tô Vũ, gối lên gối của hắn.

Tô Vũ chống lên người Thẩm Nguyệt, nàng khẽ ngước cằm, nhếch miệng lên.

Một khí nóng bốc khắp người nàng, cuối cùng bốc thẳng lên đầu nàng.

Tô Vũ nhìn chằm chằm nàng, giơ ngón tay vuốt gò má nàng, giọng nói khàn khàn mà lay động tâm can: “A Nguyệt, mặt nàng đỏ quá”.

Thẩm Nguyệt không có nổi sức mạnh trừng mắt với hắn, mím môi nói: “Thả ta ra, ta muốn về ngủ”.

“Làm sao ta thả nàng về được”.

Hắn cúi đầu hôn vào lông mày, vào góc mặt nàng, cuối cùng lại quay về môi nàng.

Thẩm Nguyệt mơ hồ bị hắn chụp lấy hai tay, mười ngón giao nhau.

Nàng hoảng hốt nhớ lại đêm trong quân của Dạ Lương hôm ấy, Tô Vũ cũng đè lên nàng như thế, hôn nàng hết lần này tới lần khác.

Nhưng khác với lần chuồn chuồn lướt đó, lần này càng sâu hơn, càng mãnh liệt hơn, đã xảy ra là không thể ngăn cản.

Thẩm Nguyệt không cách nào tránh khỏi, khi động vào đầu lưỡi hắn, không hề lui bước mà chủ động liếm láp, khẽ lộ ra tiếng rên nhẹ.

Tô Vũ hoàn toàn bị nàng làm cho hỗn loạn.

Hắn không khắc chế nữa, đè lên nàng mà hôn mạnh, càng hôn càng đắm say.

“Tô Vũ…”

Thẩm Nguyệt sắp không thở nổi, nhưng nàng cũng không biết nên dừng lại thế nào.

Nhưng mỗi lần hô tên của hắn, nàng chỉ cảm thấy trái tim mình mềm nhũn, cả người vô lực.

Tô Vũ hôn từ môi tràn ra ngoài, nàng ngửa đầu, há hốc mồm, không nói được lời nào.

Tô Vũ hôn cái cằm bị mài đỏ của nàng, ánh mắt Thẩm Nguyệt mê ly lấp lánh, sợi tóc của hắn rơi vào cổ nàng, ấm lạnh vô cùng.

Tô Vũ cuối cùng vẫn không hôn đến gáy Thẩm Nguyệt.

Hắn chui đầu vào cổ nàng, cúi đầu thở dốc, dần dần yên tĩnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK