Mục lục
Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 546

Sức lực chảy tràn khắp cơ thể nàng, Tô Vũ làm được, nàng cũng có thể làm được.

Thế là hai cây trâm bay ra khỏi bàn tay của Thẩm Nguyệt, vô cùng tàn nhẫn, bắn thẳng về phía bóng đen.

Chắc hẳn sức lực của nàng cũng không nhỏ, có thể nghe thấy tên sát thủ khẽ rên lên, nhất thời không giữ được cân bằng nên cắm đầu xuống đất.

Hạ Du và Thanh Hạnh trợn mắt há miệng.

Thẩm Nguyệt quắc mắt quát lên: “Đứng đực ra đó đẻ trứng hả, còn không mau trốn đi?!”

Hai người này kịp hoàn hồn, bấy giờ mới gồng sức cùng Thẩm Nguyệt chạy về phía trước.

Ba người chạy ra khỏi khu rừng, màn đêm phía trước bỗng dưng sáng sủa hơn, trên đỉnh đầu có ánh trăng bàng bạc, gió trên khe núi mát rượi thổi qua.

Thế nhưng phía trước không còn đường để đi nữa.

Bày ra trước mắt họ là một vách núi dài và dốc đứng, ba người suýt chút nữa không dừng lại kịp mà lăn thẳng từ nơi này xuống dưới.

May mà Thẩm Nguyệt có đủ định lực nên kịp thời giơ tay túm lấy Hạ Du và Thanh Hạnh đang cắm đầu xông về phía trước.

Ba người thậm chí đã thò nửa chân ra ngoài, đất đá lạo xạo rơi xuống dưới, ai nấy không khỏi giật mình, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

“Bây giờ nên làm thế nào đây?”, Hạ Du không có chủ ý gì, chỉ biết trưng cầu ý kiến của Thẩm Nguyệt.

Ban nãy thấy Thẩm Nguyệt vung đòn hạ gục hai tên sát thủ, họ vừa kinh ngạc vừa tán thưởng. Khỏi cần nghi ngờ gì nữa, nàng đã trở thành “nòng cốt” của nhóm ba người.

Thẩm Nguyệt không đáp lời, ánh mắt như hổ như báo nhìn chằm chằm vào bóng tối nơi rừng cây.

Ở phía sau không còn thị vệ nào đuổi theo nữa, không biết có phải họ đã bị đám sát thủ này giết sạch rồi không.

Thẩm Nguyệt cảm nhận được sát khí nồng nặc thì trong rừng cây tràn ra, đang bao vây về phía ba người họ.

Sau đó, từng sát thủ bước ra khỏi rừng cây, xuất hiện giữa ánh trăng nhợt nhạt. Lưỡi đao trong tay chúng vẫn còn đang nhỏ máu, bầu không khí khiến người ta hết sức nghẹt thở.

Tên sát thủ cầm đầu giơ đao chỉ về phía Hạ Du sau lưng Thẩm Nguyệt, giọng nói trầm đục: “Giao nó ra đây, ta sẽ chừa lại một mạng cho các ngươi”.

Thẩm Nguyệt nói với Hạ Du ở phía sau, âm thanh như lọt ra từ những kẽ răng: “Tạm thời cứ kéo dài thời gian đã, nếu thực sự không ổn thì nhảy xuống đi, dù què quặt tàn phế cũng đỡ hơn là bị giết chết”.

Hạ Du nói với đám sát thủ: “Ngươi nói là chừa lại một mạng cho họ, nhưng họ có hai người, các ngươi chừa một mạng làm sao mà đủ?”

Tên sát thủ hiển nhiên chẳng đủ kiên nhẫn, gã vừa đi về phía này vừa nói: “Thế thì cứ đi cùng ngươi xuống gặp Diêm Vương hết là xong!”

“Đợi đã!”, bước chân của sát thủ ngừng lại, Hạ Du hít vào thật sâu: “Ta có thể giao bản thân mình cho các ngươi, các ngươi có thể đảm bảo hai người này bình yên vô sự chứ?”

Sát thủ quắc mắt nhìn Thẩm Nguyệt và Thanh Hạnh: “Được”.

Hạ Du lại hỏi: “Ta chỉ có một câu hỏi, hi vọng có thể biết rõ trước khi chết. Rốt cuộc kẻ nào muốn đẩy ta vào chỗ chết?”

Thẩm Nguyệt nghĩ, đầu óc Hạ Du vẫn chưa hồ đồ hắn, vẫn biết hỏi vài thứ hữu dụng.

Nhưng chuyện này cho dù không hỏi thì chắc hẳn hắn ta cũng biết chừng mực ít nhiều. Tên sát thủ này chắc chắn sẽ không trả lời, nhưng câu hỏi này vẫn có thể kéo dài thời gian.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK