Mục lục
Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1282

Con sói mắt trắng này đã bị lợi ích làm mê hoặc tâm can rồi, không có chuyện gì là không thể làm được.

“Nếu chúng ta không đưa tiền, cậu của con sẽ không thực sự giết chết Ngọc Thanh chứ?”

Lục Sênh Hạ lắc đầu như trống bỏi: “Không có chuyện đó, Ngọc Thanh chính là con trai ruột của cậu, cậu muốn vào động Ngọc Thanh, mợ cũng không đồng ý.”

Tư Mã Ngọc Như lại không nghĩ như vậy, cô ta thực sự nuông chiều hư rồi, mới để cậu ta vô pháp vô thiên như vậy.

Buổi chiều, Lâm Đại Dao đến, chuyện Tư Mã Ngọc Thanh bị bắt cóc, cô ấy cũng nghe nói qua rồi.

“Chị, Ngọc Thanh còn chưa tìm thấy sao?”

“Vẫn chưa.” Hy Nguyệt nhún vai.

Lâm Đại Dao gãi gãi đầu: “Thật kì lạ, sáng sớm nay, em có đi đến nhà họ Tư Mã, Mã Trúc Mai một chút lo lắng cũng không có, còn đang thử quần áo mới nữa. Ngọc Thanh chính là con trai cưng của cô ta, mà cậu ta bị bắt cóc, cô ta không nghĩ cách cứu Ngọc Thanh, sao còn có tâm trạng đi thử quần áo mới chứ?”

Khi cô ấy nói chuyện, Tư Mã Ngọc Như và Lục Sênh Hạ đúng lúc đang đi xuống lầu.

Đôi lông mày rậm của Tư Mã Ngọc Như cau lại giận dữ: “Mã Trúc Mai đúng thật một chút lo lắng cũng không có sao?”

Lâm Đại Dao gật đầu: “Đúng vậy cô, cô ta mua rất nhiều quần áo mới để đầy trên sô pha, còn mua cho Viện Du và Thiên Hoàn nữa. Tôi còn tưởng Ngọc Thanh được cứu rồi, cô ta là đang chúc mừng đâu, không ngờ Ngọc Thanh còn ở trong tay bọn bắt cóc. Bình thường Tư Mã Trúc không phải rất thương yêu Ngọc Thanh nhất sao? Cô ta sẽ không lo đến điên rồi đi, mất trí rồi sao?”

Lục Sênh Hạ giễu cợt: “Em thấy chưa chắc, mợ và cậu khẳng định có chuyện giấu chúng ta.”

Sắc mặt của Tư Mã Ngọc Như giao lại thành một đoàn dữ tợn: “Hai người súc sinh này, sói mắt trắng, tôi nhất định sẽ không tha cho hai người.”

Cô ta xoay người đi lên lầu gọi điện cho trợ lý Tommy của Lục Vinh Hàn.

Tư Mã Minh Thịnh có rất nhiều bất động sản bí mật, đều là tiền của cô ta đưa cho, cho nên cô ta biết nó ở đâu, có lẽ cậu ta đã giấu Ngọc Thanh ở một ngôi nhà nào đó.

Lâm Đại Dao liếc nhìn bóng lưng của cô ta, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu: “Cô làm sao vậy?”

“Mẹ em muốn đi dạy dỗ sói mắt trắng!” Lục Sênh Hạ nắm chặt quả đấm nhỏ tức giận nói.

Lâm Đại Dao nheo đôi mắt lại: “Con sói mắt trắng đó chắc không phải là bố tôi chứ?”

“Ngoài ông ta ra, còn có thể là ai?” Lục Sênh Hạ cong môi, trong mắt đầy vẻ châm chọc.

Hy Nguyệt nhấc cái tách trên bàn cà phê lên, chậm rãi uống một ngụm trà, khóe miệng nở nụ cười.

Xem ra, mẹ nhỏ thông suốt rồi.

……

Lúc chạng vạng.

Tần Nhân Thiên đi công tác trở về.

Nhận được điện thoại của anh ta, Hy Nguyệt vội vàng chạy đến biệt thự ở trên núi.

Đi tới cửa, nghe thấy bên trong có tiếng đàn Violin truyền đến, cô liền biết bên trong chính là “Thứ nhân cách”.

Khi cô bước vào, Tần Nhân Thiên bỏ xuống cây đàn Violin, rót cho cô một ly nước cam: “Nghe nói hàng loạt sản phẩm mới sắp đưa ra thị trường.”

“Ừ.” Cô gật đầu, uống một ngụm nước cam, cố ý nói: “Anh, chị Dĩ Nhiên đâu, có nên gọi chị ấy tới đây, cùng ăn bữa cơm trưa không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK