Mục lục
Người Tìm Xác
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đấy!” Tôi cắt ngang lời hắn

Mao Khả Ngọc hừ nhẹ một tiếng: “Tốt! Vậy bây giờ mày nghĩ biện pháp trong vòng ba ngày bay đến St Moritz ở Thụy Sĩ, chúng ta sẽ gặp mặt nói chuyện...”

Ngắt điện thoại với Mao Khả Ngọc xong, tôi lập tức đứng dậy đi sang phòng Đinh Nhất

Vừa lúc anh ta cũng không ngủ, sau khi biết Mao Khả Ngọc gọi điện cho tôi thì sầm mặt nói: “Chuyện không đơn giản như thế đâu, có lẽ bọn chúng bắt lão Triệu đi là vì muốn lừa cậu xuất ngoại, vụ bắt cóc cậu lần trước vẫn còn đó, tập đoàn Thái Long từ trước đến giờ chưa từng muốn buông tha cho cậu.”

Tôi biết Đinh Nhất đang lo lắng cho sự an toàn của tôi, nhưng lần này mặc kệ phát sinh chuyện gì tôi đều phải đi Thụy2Sĩ một lần mới được! Lần trước tôi bị bọn chúng ép đi, còn lần này lại là tự nguyện.

Nhưng nếu chỉ dựa vào một mình tôi chắc chắn không thể làm được gì, tôi biết rõ khả năng của mình thế nào, trình độ như tôi không có khả năng một mình xông vào đầm rồng hang hổ

Cho nên sau khi suy nghĩ tôi vẫn đến tìm Bạch Kiện rồi cho anh ta nghe đoạn ghi âm của Mao Khả Ngọc, sau đó tôi kể toàn bộ những chuyện liên quan tới tập đoàn Thái Long những năm qua cho anh ta nghe.

Bạch Kiện nghe xong yên lặng thật lâu rồi mới nhẹ nhàng nói: “Tiến Bảo, thật ra lần trước cậu bị bắt ra nước ngoài anh đã chuyên môn tìm người điều tra tổ chức nước ngoài này, nhưng tiếc là những manh mối9tìm qua con đường chính quy vô cùng có hạn..

Anh chỉ biết là tổ chức này không phải loại dễ chọc.” Tôi áy náy nói: “Thật xin lỗi người anh em, đến bước này mới nói với anh những chuyện này..

Thật ra tôi vẫn luôn không kể cho anh bởi vì không muốn anh bị cuốn vào, cho đến tận bây giờ tôi vẫn không biết thể lực của tổ chức này lớn đến mức nào?”

Bạch Kiện nghe thể ôm bả vai tôi: “Ái dà, đừng nói mấy lời thừa này! Anh còn không hiểu cậu hay sao? Lúc trước, khi anh biết cậu còn chuyện giấu anh, trong lòng anh rất khó chịu

Hiện giờ anh đã biết cậu vì lo lắng cho anh nên mới không muốn nói mấy chuyện này

Nhưng lão Triệu bị bọn chúng bắt cóc ra nước ngoài, rồi chúng lại muốn cậu6sang đó đổi anh ấy trở về, tại sao anh cứ có cảm giác không ổn? Có phải mục tiêu bọn chúng ngay từ đầu đã là cậu hay không? Dù sao trước đó bọn chúng đã từng bắt cóc cậu một lần rồi.” Tôi gật đầu: “Đinh Nhất cũng nghĩ như thế, nhưng bây giờ nếu tôi không làm theo lời Mao Khả Ngọc, thì khả năng cứu được lão Triệu gần như bằng không, cho nên tôi mới tìm anh để thương lượng xem tiếp theo nên làm gì?” Bạch Kiện suy nghĩ rồi nói: “Tính chất của vụ án này đã thăng cấp, không còn đơn giản là nhân tài bị bắt cóc nữa, hiện giờ anh nhất định phải báo lên cấp trên rồi chờ chỉ thị của họ

Nhưng cậu có thể yên tâm, lần này cậu ra ngoài anh sẽ dùng toàn0bộ khả năng để bảo vệ sự an toàn của cậu.”

Tôi nghe xong bền cười nói với anh ta: “Tốt, có câu nói này của anh thì tôi yên tâm.”

Sau khi ra khỏi đơn vị của Bạch Kiện, tâm trạng của tôi vô cùng nặng nề, mặc dù Bạch Kiện nói sẽ dùng mọi lực lượng để bảo vệ an toàn cho tôi nhưng tôi biết nếu dùng câu nói này ở trong nước thì chắc chắn anh ta có thể làm được..

Nhưng khi đi ra nước ngoài mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như thế nữa.

Bởi vì ba ngày tới tôi sẽ phải đi đến St Moritz ở Thụy sĩ, muốn sang đó nhanh nhất là thông qua công ty du lịch

Vì cân nhắc đến sức khỏe của Chú Lê nên lần đi này tôi không tính toán để chủ tham gia

Nhưng Chú Lê vô7cùng không yên tâm khi tôi và Đinh Nhất đi gặp Mao Khả Ngọc, cuối cùng Chú Lê đành liên hệ với chủ họ

Có chú họ đi cùng đương nhiên không còn gì đáng lo

Chỉ có điều không biết có hộ chiếu cho ông già từ thời cổ này không nữa? Tôi không có khả năng như Mao Khả Ngọc để vụng trộm mang chú họ ra nước ngoài.

Vậy mà, chú họ sau khi tới liền ném cho tôi một tấm hộ chiếu của cộng hòa nhân dân Trung Hoa rồi nói: “Chú họ của cháu rất biết bắt kịp thời đại đó được không?”

Sau đó ba chúng tôi mua gấp một tua “Du lịch Thụy Sĩ cao cấp trong tám ngày” qua công ty du lịch, nói cách khác là ba chúng tôi chỉ có ngắn ngủi tám ngày hợp pháp ở Thụy Sĩ, mà nhất định phải trong tám ngày này tìm được lão Triệu đồng thời mang anh ấy trở về an toàn..

Trước khi xuất phát tôi gọi cho Bạch Kiện, nói đại khái hành trình cho anh ta biết, Bạch Kiến nghe xong bảo tôi đến Thụy Sĩ trước cứ bình tĩnh đừng vội vàng, anh ta cùng với nhân viên sẽ tới nơi ngay lập tức..

Nếu như chúng tôi ở đó gặp chuyện không thể giải quyết, nhất định phải nhanh chóng liên hệ với anh ta để tìm cách xử lý.

Thật ra nghĩ lại cũng đúng, chỉ cần chúng tôi có thể cứu được lão Triệu, kể cả bị quá thời gian thì nhóm Bạch Kiện cũng có thể giải quyết vấn đề này, bởi vậy chuyện quan trọng nhất của chúng tôi là trước tiên phải tìm được lão

Triệu.

Rất không may, bởi vì chúng tôi đi quá gấp nên công ty du lịch chỉ xếp được chuyến bay đêm, hơn nữa còn phải quá cảnh ở Istanbul, toàn bộ chuyến bay mất hơn mười sáu tiếng

Tôi nhức đầu nhất là ngồi mười mấy tiếng trên máy bay, mỗi lần bay trong thời gian dài lúc xuống máy bay đều có cảm giác mặt mũi sưng vù giống đầu heo vậy

Vậy mà khi lên máy bay chúng tôi còn gặp được một kẻ chiếm ghế

Lúc trước tôi hay nhìn thấy trên mạng có một số đàn ông và đàn bà chiếm ghế ngồi của người khác, không nghĩ tới hôm nay chính mình lại gặp được tình cảnh này

Bởi vì lúc chúng tôi lên máy bay là 12 giờ rưỡi đêm, cho nên mọi người đều muốn tranh thủ thời gian tìm vị trí của mình rồi ngủ một giấc.

Vậy mà khi tôi tìm được vị trí của mình lại nhìn thấy một vị đại gia hơn sáu mươi tuổi đang ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ của mình

Thật ra đối với tôi thì ngồi chỗ nào cũng được, chỉ cần ông ta nói chuyện hợp tình hợp lý thì đổi chỗ cũng không có vấn đề gì.

Nhưng ông già này còn chẳng thèm nhìn tôi, sau khi ngồi xuống liền cởi giày của mình, tùy tiện giống như ở nhà vậy

Lúc đó tôi tức đến mức chỉ muốn đánh nhau! Nhưng tôi nhìn thấy tuổi của ông ta thì không muốn trực tiếp đối có, thế là tôi rất lịch sự gọi tiếp viên hàng không đến,rồi hỏi cậu ta tại sao ghế của tôi lại có người khác ngồi.

Sau khi nhìn thoáng qua vé máy bay của tôi, cậu tiếp viên hàng không lập tức đi tới chỗ ông già đó, rất lễ phép nói với đối phương: “Xin lỗi ông, vị trí này thuộc về anh đây, xin mời ông ngồi về chỗ của mình.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK