Mục lục
Người Tìm Xác
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Về phần công ty dọn dẹp và một vài vết máu còn sót bên ngoài kia đều là manh mối mà Lý Đan Thanh để lại cho cảnh sát, vì muốn họ có thể2tìm ra ba người Lý Đông Bảo. Vì trong mắt cậu ta, bọn chúng đã giết người thì cũng nên nhận hình phạt thích đáng…

Kết quả đúng như mong ước của cậu ta, ba5tên Lý Đông Bảo đều bị bắn chết và chính cậu ta cũng biến thành “người bị hại” bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần.

Khi nghe xong toàn bộ nội dung6kế hoạch của Lý Đan Thanh, tôi thực sự không biết nên đồng tình hay nên chán ghét đứa trẻ này nữa! Nó cũng chỉ vì muốn báo thù cho người bạn thân đã5chết mà xoay vần mấy người lớn như chúng tôi, còn nó thì đứng ở góc độ một thẩm phán để quyết định xem ai có tội, ai không…

Lý Đan Thanh thấy tôi nhìn3mình cả nửa ngày trời mà không nói chuyện, cậu ta bèn cười khẩy: “Sao? Không tin lời tôi nói à? Đừng tưởng chỉ có mình anh mới có thể nhìn thấy hồn ma…”

Tôi vội xua tay với cậu ta: “Không không, anh không có ý đó, thật ra anh không lợi hại bằng cậu đâu, cậu sinh ra đã có đôi mắt âm dương, còn anh thì ngẫu nhiên mới có thể nhìn thấy… một vài ma quỷ vớ vẩn.”

Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt mập mờ: “Từ lần đầu tiên gặp anh, tôi đã có cảm giác anh không giống với những người khác, trong kế hoạch của tôi đã tính hết mọi trường hợp, nhưng tôi không tính tới việc anh xuất hiện.”

Nhìn cậu nhóc này khi thì chân thành, lúc lại gian xảo, tôi lấy điện thoại ra gọi, nói cho chú Lê biết mình không muốn tiếp tục điều tra về vụ án này nữa. Chúng tôi đã tìm được thi thể của Đổng Hạo Thiên và Giang Nam thì đã xem như hoàn thành nhiệm vụ rồi! Còn chuyện ai đúng ai sai thì đấy không phải là thứ mà chúng tôi có thể phán xét được.

Sau đó tôi nghe chú Lê nói, cảnh sát đã tìm được thi thể thối rữa của Đổng Hạo Thiên và Giang Nam ở cái giếng sâu phía sau trường học, vụ án này coi như kết thúc.

Nhưng chân tướng sự thật thì mãi mãi chìm cùng năm người đã chết…

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, tôi và Đinh Nhất cùng nhìn Lý Đan Thanh ra về, cậu ta từ chối lời đề nghị được tiễn về nhà, cậu ta cười với chúng tôi và nói: “Tôi đã nhìn thấy nhiều thứ tối tăm không kém gì các anh đâu…”

Tôi nói cho chú Lê biết việc này, chú ấy vừa nghe thấy Lý Đan Thanh có cặp mắt âm dương bẩm sinh thì tỏ vẻ đáng tiếc: “Những đứa trẻ như thế này khó mà trưởng thành một cách bình thường được, nhưng với đầu óc của đứa trẻ này thì chắc nó sẽ khác xa người ta đấy.”

Chẳng bao lâu sau, Đổng Gia Lâm chuyển nốt số tiền công cho chúng tôi. Nói đến Đổng Gia Lâm này, chú Lê còn nói cho tôi biết một bí mật liên quan đến ông ta, ngay lần đầu tiên gặp Đổng Gia Lâm, chú ấy đã từng bói cho lão một quẻ và phát hiện cung con cháu của lão rất sung túc.

Tôi nghe mà không tin: “Thế này mà sung túc?! Chẳng phải con trai duy nhất của ông ta đã chết rồi à. Giờ mà muốn mang thai lại thì phải đợi đến lúc chín mươi tuổi, con trai mới trưởng thành được hả?”

Ai ngờ chú Lê lại làm vẻ mặt thần bí nói với tôi: “Tất nhiên là không phải như thế, nói cho cháu nghe, chú đã bói cho lão và biết, bên ngoài lão già này phải có ít nhất ba bà vợ bé đã sinh con nối dõi cho lão ấy rồi!”

Tôi nghe xong mà phải bật ngón tay cái lên: “Quả nhiên là nhà giàu có khác…”

Vài ngày sau tôi đột nhiên nhận được điện thoại của chú họ, nói là sức khỏe của thím mấy ngày nay không được tốt lắm, chú hỏi tôi và Chiêu Tài có thể trở về một chuyến được không? Tôi nghe mà thót tim, sức khỏe của thím họ tôi lúc tốt lúc xấu, nhưng chưa bao giờ chú gọi cả tôi lẫn Chiêu Tài về cả, giờ lại gọi như vậy thì e rằng lành ít dữ nhiều rồi.

Thế là tôi và Chiêu Tài lập tức mua vé máy bay cấp tốc về Đông Bắc. Trong điện thoại, chú đã nói cho tôi biết hai người họ đã về nhà, vì tình hình sức khỏe của thím không tốt, nên không thích hợp ở lại trong núi nữa.

Vì chuyện này xảy ra quá đột ngột nên lão Triệu không thể xin nghỉ phép ngay được, nhưng anh ấy không yên tâm về tôi và Chiêu Tài nên bảo chúng tôi đi trước, anh ấy giải quyết ổn thỏa việc của hai ngày tới rồi sẽ đến tìm chúng tôi.

Khi tôi và Chiêu Tài hộc tốc chạy tới nhà chú thím thì phát hiện thím đang rất bình thường ngồi ở trên giường, làm sủi cảo cho chúng tôi? Tôi quay sang nhìn chú với ánh mắt dò hỏi, nhưng chú lại khẽ lắc đầu, ý bảo tôi trước đừng hỏi gì cả.

Thím thấy tôi và Chiêu Tài cùng đến thì mừng lắm: “Chú cháu bảo hôm nay hai đứa sẽ đến mà thím còn không tin, đợt này chẳng có ngày lễ gì, sao các cháu lại đến được? Không ngờ các cháu lại tới thật? Thôi ngồi ở đây đã, sủi cảo sắp xong rồi.”

Chiêu Tài liếc sang tôi, không biết phải làm thế nào, tôi ra hiệu cho chị ấy đừng hốt hoảng, cứ ngồi nói chuyện bình thường với thím đi, lát nữa tôi sẽ ra ngoài hỏi tình hình từ chú là biết. Chiêu Tài bèn xắn tay áo lên, đến bên giường và nói: “Thím, thím dạy cháu làm sủi cảo đi!”

Thừa dịp này, tôi chạy ra phòng bếp ở gian ngoài, thấy chú họ đang nhóm lửa, chú ấy nghe thấy tiếng tôi thì quay đầu nhìn lại, gương mặt của chú ấy đã không còn nụ cười như vừa nãy nữa…

Tôi đi tới, cầm hai thanh củi ném thêm vào lò: “Chuyện như thế nào vậy ạ?”

Chú họ khẽ thở dài: “Thím họ của cháu chẳng còn được mấy ngày nữa, đừng thấy bà ấy bây giờ phấn chấn vui vẻ thế, thực ra là đang kéo hơi tàn đấy, vì bà ấy muốn nhìn thấy các cháu một lần cuối. Đêm qua chú còn chứng kiến quỷ sai đi đi lại lại ngoài sân, nếu không phải trong nhà có vật trừ tà thì chắc chúng đã câu hồn bà ấy đi từ lâu rồi.”

“Nghiêm trọng như vậy à? Chẳng phải lúc trước ở trong núi vẫn còn tốt hay sao?” Mắt tôi hơi hồng lên.

Chú họ bất đắc dĩ lắc đầu: “Lúc trước là do chú nghĩ đơn giản, chú cho rằng chỉ cần tránh ở trong núi thì quỷ sai sẽ không tìm thấy, cũng không thể câu hồn bà ấy đi được, nhưng không ngờ cơ thể bà ấy lại không chịu đựng được, đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu xấu.”

“Dấu hiệu xấu…?”

Chú họ gật đầu: “Ừ, tức là cơ thể bà ấy sắp hỏng rồi! Trông sắc mặt bà ấy bây giờ rất bình thường, nhưng trên người đã bắt đầu xuất hiện những đốm đen chỉ có ở trên thân người chết.”

Trong lòng tôi đánh thót, nghĩ thầm chẳng phải thứ mà chú nói chính là ban thi sao! Tại sao lại có thể như vậy?

Tôi sốt ruột hỏi: “Chẳng lẽ không còn cách nào sao ạ?”

Chú họ đau khổ, nói: “Chú đã nghĩ hết cách rồi, nhưng một khi cơ thể đã hỏng thì có cưỡng ép giữ lại hồn của bà ấy cũng vô dụng. Nếu để quá lâu, không biết khi xuống dưới bà ấy có phải chịu tội gì nữa không!”

Tôi biết, với tình cảm của hai chú thím, nếu còn cách thì chắc chắn chú sẽ không để thím ngồi trong nhà chờ chết như vậy. Xem ra cơ thể của thím đã đến lúc dầu hết đèn tắt rồi.

Nhưng vừa nghĩ đến chuyện cả đời này thím chưa được đi đâu cả, chỉ sống trong cái thôn nhỏ trên núi này là tim tôi lại cảm thấy khó chịu…

“Nước sôi rồi à? Chuẩn bị cho sủi cảo vào nồi thôi!” Giọng nói của thím họ đột ngột vang lên trên đỉnh đầu, tôi giật mình vội vàng lau sạch nước mắt trên mặt.

Chú mở nắp vung ra nhìn thử: “Sôi rồi đấy! Thả sủi cảo vào đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK