Mục lục
Người Tìm Xác
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đừng tưởng rằng số tiền hàng triệu, hàng chục triệu kia tiêu cả đời cũng không hết! Thế còn phải xem anh xài như thế nào, nếu thật sự muốn hoang phí thì chỉ một ngày cũng có thể tiêu hết rồi. Những người nông dân này trước kia trong tay không có tiền, nhưng vẫn còn có đất, đến mùa thu hoạch bán đi là lại có tiền, tóm lại họ được đảm bảo thu hoạch dù mùa hạn hay mùa lụt. Nhưng bây giờ thì sao? Tiền dùng hết rồi là hết thôi.

Cho nên việc đền bù một lần này nhìn bề ngoài thì có vẻ những người nông dân này được lợi, nhưng xem xét về lâu về dài, thì chẳng qua là trả trước tiền của chính anh thôi…

Có một ngày sau đó một tháng, chú Lê gọi điện thoại tới nhắc Lưu Định Hải thanh toán nốt số tiền còn lại, mấy ngày sau tôi thấy chú ấy gửi một khoản tiền vào trong tài khoản ngân hàng của tôi.

Tôi nhìn mà không tin vào mắt mình: “Không phải chứ, nhanh như vậy mà ông ta đã cầm được khoản thừa kế kia rồi à?”

Chú Lê cười ruồi và nói: “Chắc là có người ra mặt hỗ trợ thôi, một ngày mà ông ta không lấy được quyền thừa kế của chú hai nhà ông ta, thì mảnh đất kia cũng không thể ký tên để khởi công rồi.”

Tôi thấy khả năng này đúng là rất lớn! Nói gì thì nói việc này cũng là làm cho dân, nên cũng phải đơn giản hóa thủ tục hành chính, mà trên thực tế thì nó cũng có lợi cho việc triển khai công việc của phía bên kia, đây đúng là cả hai cùng có lợi!

Vào tháng ba năm nay, Chiêu Tài và bác sĩ Triệu bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, tôi là em vợ xịn cũng phải bận rộn giúp đỡ họ. Trước đó, tôi muốn đem tất cả tiền tiết kiệm của mình ra mua một căn hộ nhỏ cho Chiêu Tài, nhưng con nhóc chết tiệt kia lại không đồng ý.

Bác sĩ Triệu cũng tỏ vẻ chuyện nhà cửa không cần em vợ là tôi phải lo lắng, phòng cưới của họ đã sắp xếp xong rồi! Tôi nghe xong mà nóng nảy: “Sao anh không nói sớm? Ít nhất cũng phải để chú Lê đến nhìn qua xem phong thủy có vấn đề gì không chứ?”

Nhưng bác sĩ Triệu lại cười nói: “Anh là bác sĩ nên không tin những thứ đó, có đôi khi càng không tin thì những chuyện đó sẽ càng không tìm tới mình…”

Tôi nghe cũng cảm thấy có lý, giống như chuyện có người càng sợ gặp ma lúc trời tối thì càng dễ dàng gặp được vậy! Nếu họ đã nói thế thì thôi vậy.

Nhưng chị ruột kết hôn, tôi cũng không thể không mua tặng thứ gì được, thế nên tôi và Đinh Nhất cùng ngồi suy nghĩ một ngày, cuối cùng quyết định mua cho Chiêu Tài một chiếc xe hơi. Hiện giờ chiếc xe mà họ đang dùng là một chiếc Mazda màu xám mà bác sĩ Triệu đã mua từ bốn năm trước.

Đinh Nhất không nghiên cứu nhiều về xe hơi, nên chúng tôi phải lên mạng tìm hiểu và thấy có rất nhiều phụ nữ thích dùng dòng xe VW Beetle thông dụng, thế là tôi mua cho Chiêu Tài một chiếc xe VW Beetle kiểu mới nhất.

Vốn nghĩ sẽ làm Chiêu Tài ngạc nhiên, nhưng chị ấy lại chê bai và nói đây là loại xe tiêu chuẩn của đám tiểu tam. Tôi nghe mà bực mình! “Nói bậy cái gì đấy? Đây chẳng phải là dòng xe tiêu chuẩn cho phụ nữ xinh đẹp à?”

Nghe tôi nói thế, Chiêu Tài mới đắc ý nhận xe. Thật là, đã được cho rồi còn kén cá chọn canh, nếu phải tôi mà có ai cho không tôi một chiếc xe, thì dù là xe bán tải tôi cũng vui mừng!

Hôn lễ của Chiêu Tài được làm khá tốt, vì bên nhà gái quá ít người nên tôi mời cả chú họ và thím họ đến, tiện thể sau khi tham dự hôn lễ xong, chúng tôi sẽ đưa thím đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.

Vì muốn giữ thể diện cho Chiêu Tài, tôi mời cả Đinh Nhất, chú Lê, chị Bạch, La Hải, Bạch Kiện tới! Chính vì không liên lạc được với Hàn Cẩn, chứ nếu không tôi cũng mời cả cô ta đến…

Cô dâu Chiêu Tài dù để tóc ngắn nhưng vẫn rất xinh đẹp. Chị ấy đứng chung một chỗ với bác sĩ Triệu đúng là trai tài gái sắc! Nói thật, lúc trước tôi cũng không cảm thấy bác sĩ Triệu tốt lắm, nhưng sau khi trải qua chuyện bệnh tình của Chiêu Tài, tôi mới cảm thấy ông anh Triệu này đúng là rất si tình với chị của tôi.

Thế nhưng điều tôi không nghĩ tới là trong hôn lễ, tôi không nhìn thấy cha mẹ của bác sĩ Triệu, đại diện bên phía nhà trai là cô ruột của anh ấy…

Trước đó tôi còn nghĩ bố mẹ của bác sĩ Triệu nghĩ thông rồi cơ à, thế mà lại đồng ý đám cưới của anh ấy và Chiêu Tài, mặc dù hiện giờ bệnh của Chiêu Tài đã không sao nữa rồi, nhưng dù gì đó cũng là bệnh ung thư, ai mà biết được đến một lúc nào đó nó sẽ tái phát? Cho nên cha mẹ nào mà biết chắc chắn sẽ phải cân nhắc lại, dù gì nó còn dính đến cả vấn đề con cháu đời sau nữa.

Nhưng hôm nay xem ra, chuyện cũng không đơn giản như vậy, ngay cả hôn lễ bọn họ cũng không tới, điều này nói lên là bọn họ không đồng ý. Tôi cảm thấy rất tức giận! Chuyện lớn như vậy mà sao con nhóc Chiêu Tài chết tiệt kia lại không nói cho tôi biết?

Cha mẹ bên chúng tôi không thể tới được là bởi vì họ đã mất rồi, nếu hiện giờ cha mẹ tôi còn sống thì chắc chắn sẽ tới tham dự hôn lễ của Chiêu Tài! Vừa nghĩ tới việc hôn lễ của Chiêu Tài không có cả cha mẹ của hai bên, trong tim tôi cảm thấy rất khó chịu nên uống hết chén này đến chén khác.

Tôi uống đến mức sau đó mình về nhà thế nào cũng không biết! Sáng hôm sau Đinh Nhất còn chế giễu tôi rằng: “Biết là cậu gả chị đi, nếu ai không biết có khi lại tưởng rằng cậu gả con gái đấy! Sao hôm qua lại uống nhiều như vậy?”

Sau hôm kết hôn, Chiêu Tài và bác sĩ Triệu đi tuần trăng mật! Hai người này đúng là kỳ lạ, người khác ra nước ngoài đi hưởng tuần trăng mật đều đi đảo Bali, hay Maldives! Hoặc ít nhất cũng phải đi Thái Lan chứ!

Nhưng mà hai người này lại đi Nga, lúc đến St. Petersburg còn đắc ý gửi ảnh về cho tôi! Kết quả đến hôm sau trên báo đài đều đưa tin nói tàu điện ngầm ở St. Petersburg bị khủng bố nổ boom, chết rất nhiều người!

Tôi nghĩ thầm sao hai tên này không thể khiến người ta bớt lo được nhỉ, đi tuần trăng mật thôi cũng có thể gặp được chuyện xui xẻo! Tuy rằng lúc ấy tai qua nạn khỏi, nhưng bọn họ cũng vội vàng kết thúc kỳ trăng mật lần này.

Biết họ đã bình an vô sự, cuối cùng lòng tôi cũng được thả lại vào trong bụng. Hôm sau tôi nhờ Đinh Nhất lái xe, đưa chúng tôi đến bệnh viện để thím họ đi làm kiểm tra sức khỏe toàn diện.

Thím họ tôi mấy năm nay trông khỏe hơn nhiều so với lúc trước, nhưng chú tôi vẫn rất lo lắng cho thím, dẫu sao hai người họ không có con cái, nếu một người ra đi sớm thì người còn lại sẽ cô đơn biết bao!

Tôi cũng đã nghĩ kĩ về việc này rồi, sau này dù cho ai trong hai người họ đi trước, tôi đều sẽ đưa người còn lại về ở với mình, nếu không dù tôi có đi tới đâu cũng sẽ không an tâm.

Kiểm tra nhanh chóng có kết quả, hơi kém so với dự đoán của tôi, nhưng lại tốt hơn so với dự đoán của chú họ, về tổng thể thì không có vấn đề gì quá lớn, chỉ có dạ dày không được tốt lắm, viêm nhẹ. Bác sĩ nói bệnh này ngoại trừ uống thuốc, thì còn cần cả điều hòa công việc nữa. Nghe được kết quả này, cuối cùng chú họ tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, chú liên tục nói sau này về nhà phải tích cực cho thím ăn mấy món bồi bổ dạ dày mới được.

Thím họ thấy cơ thể mình không có vấn đề gì lớn thì muốn nhanh chóng trở về, thím nói trong nhà còn mười mấy con gà mái đẻ trứng đang phải nhờ hàng xóm trông hộ, không quay về thím không yên lòng. Tôi đành phải mua vé máy bay cho chú thím, để họ cũng được một lần biết mùi vị đi máy bay.

Buổi sáng hôm đó tôi và Đinh Nhất cùng đi tiễn chú thím, đến giữa trưa thì đi đón luôn cặp vợ chồng trẻ từ nước ngoài về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK