Mục lục
Người Tìm Xác
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Kế hoạch này của tôi đã tính toán kỹ lưỡng, nhưng chỉ duy nhất không tính đến vấn đề đi WC..

Mặc dù tôi có thể nằm trên giường cả ngày không ăn không uống, nhưng mà truyền hết chai đường glucose này đến chai khác, muốn không đi WC cũng khó

Bạch Kiện người ta được cắm ống dẫn tiểu, nhưng tôi không được nhé

Truyền dịch tĩnh mạch thì có thể truyền thật, nhưng cắm ống dẫn tiểu thì nói kiểu gì cũng không thể cắm thật được!

Đến giữa trưa, tôi thật sự không nín được nữa, bèn thừa dịp Diệp Hiểu Xuân đi ra ngoài ăn cơm mà nói nhỏ với bác sĩ pháp y Tiểu Vương: “Tôi không nín được, phải làm sao bây giờ?” Tiểu Vương nghe thế thì phì cười và bảo: “Có hai cách, một là anh tiểu3vào bộ, sau đó tôi đi đổ cho anh, hai là anh tiểu vào bỉm, sau đó tôi đi vứt cho anh

Anh chọn cách nào?” Tôi lập tức hết chỗ nói, chọn cách nào cũng chẳng ra làm sao cả! Không phải tôi tự đào hố cho mình à? Tiểu Vương thấy vẻ mặt tôi không tình nguyện, nhưng vẫn thúc giục tôi: “Anh chọn nhanh lên đi, lát nữa là Diệp Hiểu Xuân trở lại ngay đó, đến lúc ấy anh muốn tiểu cũng không được.”

Tôi thật sự sắp khóc không ra nước mắt, nghĩ bụng cái việc giả bệnh này đúng là mẹ nó không dễ làm! Không được, không thể tiếp tục thể nữa

Chúng tôi cần phải tạo ra một cơ hội cho Diệp Hiểu Xuân ra tay mới được, nếu không thể nào tôi cũng sẽ phải nhịn1tới mức bể bàng quang mất!

Nghĩ đến đây tôi khẽ khàng nói nhỏ với Tiểu Vương, cô ấy nghe xong thì hơi do dự: “Việc này..

có được không thể?” Tôi nói với vẻ mặt chắc chắn: “Yên tâm đi

Tôi không phải người bệnh thật, có thể trơ mắt nhìn cô ta hại chết mình à? Hơn nữa, không phải nhóm Triệu Tinh Vũ vẫn luôn theo dõi sát sao đó ư?” Bác sĩ Tiểu Vương thì thầm nói với tôi: “Vậy tôi đi ra ngoài, tự anh phải cẩn thận vào nhé!” Kết quả Tiểu Vương chân trước mới vừa ra khỏi cửa phòng ICU, ả y tá Diệp Hiểu Xuân đã đi vào..

Đây là lần đầu tiên cô ta ở cùng một chỗ với tôi từ sau khi nhận ca

Cô ta đi vào, đầu tiên là xem chỉ số của các6máy móc bên cạnh giường của tôi có bình thường không, sau đó ngay lập tức móc ra một ông tiêm từ trong túi và tiêm vào bình truyền dịch một cách chuẩn xác.

Lúc trước Tiểu Vương đã nói với tôi rồi, hôm nay bác sĩ không cho bất cứ liều thuốc nào, cho nên chỉ cần Diệp Hiểu Xuân cầm ống tiêm tiêm vào bình truyền dịch thì nhất định là có vấn đề! Tôi biết chính là lúc này, vì thể đột nhiên mở mắt ra nói: “Y tá Diệp, vừa rồi cô tiêm cái gì vào bình truyền dịch của tôi đấy?”

Tôi đột ngột lên tiếng thật sự đã dọa Diệp Hiểu Xuân giật nảy

Cô ta giật mình lùi ra phía sau hai bước, ống tiêm trong tay rơi thẳng xuống đất

Cùng lúc đó bác sĩ pháp y Tiểu4Vương và Triệu Tinh Vũ cũng dẫn người vọt vào...

Đặc biệt là Tiểu Vương, việc đầu tiên khi cô ấy đi vào là ngắt ống truyền dịch, và rút kim tiêm cắm ở mạch máu của tôi để tránh nước thuốc vừa mới được Diệp Hiểu Xuân tiêm vào bình truyền dịch truyền vào cơ thể của tôi.

Lúc này Diệp Hiểu Xuân nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, mặt mày vui sướng nói: “Cảnh sát Bạch, anh tỉnh rồi ư?!”

Tôi hừ lạnh: “Y tá Diệp, cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy

Vừa rồi cô tiêm thuốc gì cho tôi hả?” Nghe vậy, mặt của Diệp Hiểu Xuân hơi đổi sắc, sau đó cố giả vờ bình tĩnh đáp: “Là thuốc thông thường thôi, đều là thuốc theo bác sĩ kê đơn mà!” “Ồ? Bác sĩ pháp y Tiểu3Vương, hôm nay danh sách thuốc do bác sĩ kê đơn ở đâu? Lấy ra cho y tá Diệp xem, loại thuốc mà cô ấy mới tiêm cho tôi rốt cuộc là loại nào?” Tôi nói với khuôn mặt không cảm xúc

Diệp Hiểu Xuân nghi ngờ liếc mắt đánh giá tôi, sau đó hơi hổn hển nói: “Anh không phải Bạch Kiện!” Tôi cười và ngồi dậy khỏi giường, sau đó từ từ gỡ từng món đồ dán trên người mình xuống: “Cảnh sát Bạch đã được chuyển lên lầu mười lăm rồi

Thế nào, y tá Diệp? Có bất ngờ không?”

Diệp Hiểu Xuân nghe vậy thì nhìn đám người Triệu Tinh Vũ, sau đó gật gù nói: “Thì ra là thế...”

Tôi thấy Diệp Hiểu Xuân không hề thanh minh cho mình, vì thể bước đến bên cạnh cô ta, cúi xuống nhặt ống tiêm mà cô ta vừa đánh rơi dưới đất lên và giao cho Tiểu Vương, sau đó quay đầu nói với Diệp Hiểu Xuân: “Y tá Diệp, tôi rất tò mò, mấy năm nay động cơ giết người của cô là cái gì?”

Diệp Hiểu Xuân cười nhẹ: “Nếu tôi nói là vì giúp bọn họ giải thoát, anh có tin không?” Thật ra tôi đã đoán được Diệp Hiểu Xuân sẽ nói như vậy, có điều tôi cũng không tin cái lý do thoái thác này của cô ta

Vì thế tôi lạnh lùng nói: “Đừng nói bản thân mình như từ bi lắm

Cô không phải ông trời, có quyền gì mà quyết định thay những người bệnh đó chứ?” Diệp Hiểu Xuân cười khẩy nói: “Nếu anh không tin lời tôi nói thì cần gì phải hỏi tôi?”

Lúc này tôi quay đầu nói nhỏ vài câu với Triệu Tinh Vũ

Anh ta nghe xong thì bảo vài người đồng nghiệp và bác sĩ pháp y Tiểu Vương cùng nhau đi ra ngoài

Trong một lúc, phòng ICU chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Thật ra tôi bảo Triệu Tinh Vũ đuổi những người khác đi là muốn nói vài câu không thể để cho người ngoài nghe thấy với y tá Diệp này..

“Y tá Diệp, chẳng lẽ cô không tò mò sao mánh khóe của mình cao siêu như vậy mà lại bị chúng tôi phát hiện sao?” Tôi lạnh lùng hỏi

Diệp Hiểu Xuân ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tôi tự hỏi mỗi lần ra tay đều rất cẩn thận

Nếu hôm nay anh đúng là một bệnh nhân, tôi tin không ai có thể phát hiện thi tiêm thuốc quá liều vào cho anh.”

Tôi cười và gật đầu nói: “Cô thật sự rất thông minh, còn can đảm và cẩn thận nữa

Nếu không phải chúng tôi đã biết trước tất cả những việc cô làm, chỉ e đúng là rất khó tìm thấy chứng cứ để bắt được cô..

Thổi, tôi cũng không quanh co với cô

Cô còn nhớ hai bệnh nhân Lưu Linh Yến và Lý Song Toàn không?”

Diệp Hiểu Xuân cũng không trả lời câu hỏi này của tôi

Tôi biết cô ta đang thầm tính toán xem mình nên trả lời câu hỏi này như thế nào..

Dẫu sao thì bây giờ chúng tôi chỉ bắt được việc cô ta muốn hại chết một mình tôi, nếu cô ta chối và không nhận những tội đã gây ra trước đó, như vậy kết quả cùng lắm là cô ta cũng chỉ mất việc mà thôi...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK