Mục lục
Trúng Tà
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Máu đen tanh tưởi bắn đầy lên cửa, con thỏ đầu đàn ném xác hai con kia ra phía sau, đám thỏ còn lại nhảy vào ngấu nghiến ăn thịt đồng loại.

Con thỏ đầu đán lấy đâu ra một lá bùa, thấm máu đen, miệng lẩm bẩm tiếng người, nó đang niệm chú? Ánh sáng đỏ quỷ dị lóe lên, hồn hai con thỏ mới chết bị hút vào lá bùa, sau đó nó tham lam liếm hết số máu còn vương vãi.

Cuối cùng, con thỏ dán lá bùa lên thêm cửa, lấy một chiếc lá che lại, rồi mới dẫn đám thỏ chạy mất.

Nó làm gì vậy nhỉ, bố trí cạm bẫy, ám toán hồn ma thanh niên bên nhà kia ư? Trước khi đi, con thỏ lớn còn ngoái đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy đe dọa.

Tôi rụt cổ lại, quay trở vào phòng tiếp tục niệm chú, đừng quản chuyện bao đồng, đừng quản chuyện bao đồng.

Cốc cốc cốc, lại có tiếng gõ cửa, tôi ngó ra ngoài nhìn, một đứa trẻ trần truồng đứng đó, chẳng phải nó chính là đứa bé đã ôm chân tôi đòi ăn lúc ở chỗ gã béo sao? Sao nó lại đến đây?

Nó cứ đập cửa rầm rầm, thấy tôi không mở thì khóc ré lên: "Ca ca mở cửa, ca ca cứu mạng, cứ mạng!"

Mặt thằng bé nhoe nhoét nước mắt nước mũi, khóc rất thảm thương, khiến người ta động lòng. Từng ấy tuổi, vốn dĩ phải được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, vậy mà lại chết non, đến đầu thai cũng không được, thật đáng thương.

Tôi là kẻ mềm lòng, rất sợ chứng kiến những chuyện như thế này.

"Ngươi có chuyện gì, nói nghe xem?"

"Hu hu, có người đuổi bắt muốn ăn thịt đệ, cứu đệ với ca ca, cứu đệ với!" Tiểu quỷ khóc òa lên, từ đằng xa có mấy ác quỷ chạy tới: "Nó kia rồi, bắt lấy nó!"

Tôi đắn đo, có nên cứu thằng bé không? Nó cũng từng muốn ăn thịt mình mà?

Bỗng nhiên trên bầu trời u ám vang vọng tiếng sáo, âm thanh thê lương ai oán như phụ nữ khóc nức nở. Nghe tiếng sáo, tự nhiên đầu óc tôi trở nên mơ hồ, nhìn thấy thằng bé bên ngoài cực kỳ đáng thương, đưa tay mở cửa.

Cọt kẹt, cánh cửa hé ra, tiểu quỷ nhảy vào, tay lau nước mắt nói: "Ca ca, cám ơn ca, ca ca giúp đệ chuyện này đi."

"Giúp gì?" Thằng bé đáng thương, nó cần gì nhất định tôi sẽ giúp.

"Đệ đói bụng quá, ca ca cho đệ ăn thịt đi." Ánh mắt nó trở nên hung ác, há cái miệng đỏ lòm đầy răng nhọn. Tôi ngây người, nhưng lại cứ thế đưa tay ra cho nó gặm.

"Đừng ăn vội! Ta phải chế biến hắn thành món ăn ngon nhất, bán giá thật cao!"

Gã béo chạy tới, vẻ mặt tham lam, tiểu quỷ và mấy ác quỷ kia đều theo lệnh của gã. Một tên thanh niên mặc âu phục cũng đi cùng, tay cầm một cây sáo. Gã béo rất khách khí với hắn: "Nghiêm tiên sinh, thật may có anh giúp, nếu không sao có thể lừa hắn mở cửa được."

Thanh niên ừ một tiếng, thái độ lạnh nhạt nói: "Ngươi không nói dối ta đấy chứ? Cẩn thận ta không khách khí với ngươi đâu."

"Là thật mà, tôi nhìn thấy Dao cô nương đi ra từ đó mà. Thường ngày cô ấy chỉ mang theo mỗi cái ô, thứ anh cần chắc vẫn còn trong phòng. Anh yên tâm, nhất định tôi sẽ giữ kín, không cho ai biết ở đây đã xảy ra chuyện gì đâu."

Tên thanh niên cẩn thận đi vào phòng, đột nhiên hắn ha ha cười lớn nhảy ra, tay ôm cái gương bát quái cùng thanh kiếm tiền xu: "Cuối cùng ta cũng tìm được. Văn vương bát quái kính và đồng hồ lô kiếm đều ở đây. Ha ha ha!"

Tiếng sao ban nãy vừa dứt thì tôi đã tỉnh táo lại, nhưng toàn thân tê liệt, không cách nào cử động. Nhìn hắn tham lam mang đồ đi, tôi vội la lên: "Đó là đồ của Dao cô nương, ngươi mang đi, ta sẽ không tha cho ngươi!"

"Hừ, ngươi nhìn thấy rồi thì không giữ ngươi được nữa." Hắn rút ra một lá bùa, dán lên trán tôi: "Đây là tang hồn phù của ta, chuyên đối phó ma quỷ, đảm bảo ngươi sẽ hồn phi phách tán, tuyệt đối không thể đầu thai."

Tôi tuyệt vọng.

"Này, đám trộm từ đâu tới, dám đến nhà ông nội đây làm bậy à? Ta phải băm vằm các ngươi ra!"

Từ xa vang lên tiếng quát, rồi vút một tiếng, tên thanh niên đau đớn kêu thảm, cánh tay đã bị một mũi tên xuyên qua. Từ phía rừng cây xuất hiện một bóng người, tay xách cung, đi lại chỗ chúng tôi.

"Tần Đại về rồi!" Gã béo hoảng hốt, quay đầu muốn chạy thì thanh niên quát lên: "Có ta ở đây, ngươi sợ cái gì? Xông lên cho ta, kẻ nào bỏ chạy, ta đánh cho hồn phi phách tán." Hắn giật lại lá tang hồn phù trên trán tôi, miệng niệm chú, lá bùa bốc cháy tỏa ra ánh sáng vàng, bỗng mấy tên ác quỷ đi theo hắn trở nên to hơn, hung dữ hơn.

Tần Đại lảo đảo đi tới, mặt đỏ bừng, hình như uống rượu say. Gã béo lấy lại tự tin, liền dẫn đám tay sai xông lên. Tần Đại mặc dù say khướt, nhưng tài bắn tên vẫn rất lợi hại, không trượt mũi nào.

Bốn ác quỷ bị hắn bắn tan thành mây khói, gã béo túm lấy một tên giơ ra làm lá chắn, xảo quyệt tiếp cận rồi lao về phía Tần Đại.

Tần Đại đưa tay ra sau lưng, nhưng không có gì, lơ mơ nói: "Ai da, quên mất, kiếm vẫn để ở trong nhà." Chưa dứt lời đã bị mấy tên ác quỷ nhảy xổ vào, bu lại thành một đám.

Cũng may quyền cước của hắn không tệ, càng đánh càng hăng, gào thét ầm ĩ.

Phía bên này, tên họ Nghiêm cầm cây sáo lên, lại bắt đầu thổi. Nhất thời Tần Đại bị tiếng sáo ảnh hưởng, chân tay trở nên chậm chạp, bị gã béo đè xuống đất, không thể cựa quậy.

Họ Nghiêm nhếch mép cười nham hiểm, cầm lá tang hồn phù giơ lại gần đầu của Tần Đại, miệng còn ra vẻ tiếc nuối: "Một thanh nhãn lệ quỷ, rất khó gặp. Nếu không phải bị ngươi đánh lén, ta đã thu thập ngươi làm quỷ nô rồi. Thật đáng tiếc!"

Một cơn phẫn nộ trào dâng trong lòng, họ Nghiêm vừa quay lưng về phía tôi, tôi liền nhảy bổ lên, ghì chặt lấy cổ hắn.

"Không...không thể nào, sao ngươi có thể cử động được, ư...ư..." hắn bị tôi một tay kẹp cổ, một tay đấm túi bụi, khả năng đánh đấm của họ Nghiêm này kém xa so với pháp thuật, đến đánh trả cũng không nổi.

Không còn bị tiếng sáo khống chế nữa, lập tức Tần Đại chuyển ngược thế cờ, đánh cho gã béo và đám tay sai chạy mất tung tích.

Họ Nghiêm bỗng rút ra một lá bùa dán vào người tôi, lập tức cơn đau thấu tim khiến tay tôi buông lỏng, hắn chật vật bò dậy, bỏ chạy vào rừng.

Tần Đại vội lao tới, cầm lấy lá bùa giật ra, một ngọn lửa xanh quỷ dị bùng lên, đốt cháy rụi nửa cảnh tay hắn. Tên này cũng thật cứng rắn, mất tay mà chẳng rên nửa câu, dùng tay còn lại xốc tôi lên, mang vào nhà.

"Ai da, thuốc của ta đâu rồi? Quái nhỉ, đây không phải nhà ta à?"

Hắn uống say quá rồi, đến nhà mình còn nhận nhầm, đây là nhà Dao cô nương, nhà của ngươi ở bên cạnh cơ mà. Tôi đau đến toàn thân run rẩy, cơ thể trở nên mờ ảo, như sắp biến mất.

"Tiểu huynh đệ, ngươi không việc gì chứ. Ai da, làm sao vậy? Hồn ngươi sắp tan biến rồi, nhưng ta không biết thuật pháp, không cứu ngươi được."

Hồn phách tan biến? Tôi thở hắt ra, miệng ỉ ôi: "Anh, mau đến cứu em. Anh, mau đến cứu em. Anh, mau đến cứu em." Quá suy yếu nên giọng tôi rất nhỏ, chỉ như tiếng mèo kêu, chẳng biết Lạc Phong Tiếu có nghe thấy không.

Đúng lúc tôi sắp chìm vào hôn mê thì một luồng gió xoáy vào trong, đang yên tĩnh, bên ngoài vang lên giọng nói tức tối: "Mới có một ngày, sao lại ra nông nỗi này rồi? Là kẻ nào ra tay, ta phải xé hắn thành trăm mảnh, đánh hồn phách vào u minh địa ngục!"

Nhưng tôi đã hôn mê, không còn biết gì nữa. Chẳng biết qua bao lâu, một cảm giác lành lạnh chảy dọc cổ họng, cực kỳ thoải mái. Tôi dùng sức nuốt xuống, cảm giác thư thái.

"Mau niệm chú, niệm chú đi. Anh bảo cậu mau niệm chú!"

Niệm chú? Tôi vẫn còn mơ hồ, nhưng vẫn nhớ thứ tự câu chữ, càng niệm thì càng thanh tỉnh, đầu óc dần trở lại minh mẫn.

Tần Đại mừng rỡ: "Cuối cùng cũng tỉnh rồi, ngươi bất cẩn quá, bị tên đạo sĩ kia đánh lén. Hiện giờ ngươi ở dạng hồn phách nên bùa chú có sức sát thương lớn. Nếu không phải anh trai ngươi dạy ta một cách, ngươi đã xong đời rồi."

"Anh ta đâu?"

Tần Đại nói: "Hắn bảo ngươi cứ an tâm ở đây, đừng suy nghĩ gì cả, hắn sẽ gọi hồn ngươi về trước." Nói tới đây, hắn hưng phấn: "Hóa ra tiểu huynh đệ còn chưa chết, thật hiếm có, người sống cũng xuống quỷ vực được ư?"

"Haiz, ta bị một ma nữ hãm hại." Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Tần Đại nghe, ai dè nghe xong hắn giận tím mặt, quát lớn: "Quả nhiên phụ nữ đều lòng lang dạ sói, chỉ biết hại người."

Tôi hỏi về xuất thân, Tần Đại chẳng giấu diếm gì mà giãi bày hết với tôi. Hóa ra hắn là một mãnh tướng triều Minh từ bốn trăm năm trước, tài cưỡi ngựa bắn cung siêu phàm, thao lược xuất chúng nên liên tiếp được thăng chức. Quanh năm chinh chiến bên ngoài, không ngờ thê tử ở nhà lại câu kết với một thư sinh, hạ độc trong rượu. Hắn chết đi, cha mẹ bị đuổi khỏi nhà, đôi gian phu dâm phụ chiếm đoạt toàn bộ gia sản.

Quá phẫn uất, hắn tránh thoát được sự truy bắt của quỷ sai, biến thành lệ quỷ, giết chết đôi cẩu nam nữ. Cũng vì thế mà vi phạm luật lệ của cõi âm, mất đi cơ hội đầu thai, phiêu bạt khắp nơi cả trăm năm, cuối cùng dừng chân tại quỷ vực.

"Ngươi còn nhớ mặt ma nữ đó không, lần sau nhất định ta sẽ thay ngươi trừng trị nó."

Tần Đại cầm một viên thuốc đen sì nhét vào miệng tôi. Nuốt xuống, toàn thân thoải mái, chỉ là bụng hơi khó chịu, cứ như con con trạch chui tới chui lui, tôi vội niệm chú ngữ, dạ dày mới yên tĩnh lại.

"Đây là thuốc gì?"

"Anh trai ngươi nói, hồn phách ngươi bị tổn thương, có hoàn dương thì cũng đoản mệnh. Trước tiên phải tăng cường hồn lực, hắn dạy ta một phương pháp, ra ngoài bắt ác quỷ đánh tan, gom thành thuốc cho ngươi uống. Chờ ngươi uống đủ bảy tám chục hồn ma ác quỷ, hồn phách sẽ được phục nguyên."

Nghe hắn giải thích, tự nhiên tôi thấy bụng nhộn nhạo, suýt thì nôn ra hết.

Tần Đại chẳng quan tâm, cứ kiên trì nhét thuốc cho tôi, còn vui vẻ nói: "Ăn đi, ăn hết ta lại ra ngoài bắt quỷ cho ngươi ăn."

Tôi cảm kích trong lòng, nói lời cảm ơn, Tần Đại ái ngại gãi đầu: "Tiểu huynh đệ, anh trai ngươi rất có bản lĩnh, ngươi có thể nói giúp ta một câu, bảo hắn kéo ta lên cùng không?"

"Ngươi cũng muốn hoàn dương?"

"Không, không phải!" Hắn vội xua tay: "Làm ma thoải mái hơn làm người nhiều, ta không cần hoàn dương, chưa kể xác ta đã chẳng còn gì từ lâu rồi. Là ta nghe đám ma quỷ dưới này kháo nhau trên kia chơi vui lắm, rất nhiều thú tiêu khiển nên muốn lên đó xem thử. Nghe nói còn có cả tá loại rượu mạnh, thật sự thèm được nếm."

Nhìn miệng hắn chảy đầy nước miếng, đúng là một con sâu rượu.

"Được, để ta nói với ca ca xem."

Bón cho tôi viên thuốc cuối cùng, chợt có gió nổi lên trong phòng, một giọng nói tôi đang mong chờ cất lên: "Em trai ngốc, ta đến đón em về trần đây!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK