Mục lục
Trúng Tà
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Địa sát quỷ trận là thuật pháp được ghi trong Âm Hoa Kinh, uy lực cực lớn trong việc bắt ma, chỉ là bố trí trận pháp hơi rắc rối.

Tôi gọi người làm trong nhà Trần gia tới, hướng dẫn họ lấy gạo nếp lâu năm, rắc khắp bốn góc phòng, rồi đóng toàn bộ cửa sổ lại. Sau đó lấy tro hương vẽ một vòng tròn dưới sàn nhà, chấm bút lông vào chu sa, vẽ một phù chú màu đỏ tươi bên ngoài.

Đặt bé gái vào giữa vòng tròn, tôi bắt đầu niệm chú. Miệng đọc vang chú ngữ, tay cầm cây gậy trúc gõ liên hồi, rất nhanh đã có luồng khí đen toát ra, oan hồn bé gái đau đớn ôm đầu, tôi càng niệm nhanh hơn, muốn lôi nó ra hoàn toàn khỏi cơ thể em mình. Oan hồn đưa tay túm cổ bé gái, nhìn tôi đầy hung ác: "Đừng có niệm, đừng có niệm nữa, không ta bóp cổ nó!"

Sợ ném chuột vỡ bình, nhất thời tôi niệm chậm lại, Lạc Phong Tiếu nói: "Nó và bé gái huyết mạch tương thông, khí tức tương đồng, một khi bị giải, cả hai đều thương tổn."

Trần lão gia có vẻ rất yêu thương đứa con này, nước mắt trào ra: "Lạc tiên sinh, Lý tiên sinh, hai cậu cứu con tôi, cái gì tôi cũng hứa với hai cậu!"

"Lát nữa ta sẽ vào che linh khiếu của con bé để cắt đứt liên hệ với oan hồn. Cậu nhanh lên một chút, bé gái này không được khỏe, bị bóp cổ lâu sẽ chết đấy!"

"Thế phải làm sao bây giờ? Địa sát quỷ trận uy lực lớn, vậy mà chẳng phân biệt được người với ma sao?"

Nghe chúng tôi nói chuyện mà hai cha con họ Trần nước mắt lưng tròng. Hứa Long Sinh tỏ ra đắc ý: "Trận pháp này sát khí cực nặng, người sống đi vào rất có thể không còn sống mà trở ra!"

Đương nhiên ông ta không hề có ý tốt, mà là đang sợ chúng tôi sẽ thành công, càng chứng tỏ ông ta vô dụng.

Lạc Phong Tiếu nhếch mép, nhảy vào trong vòng tròn, sắc mặt hắn thoáng trắng bệch, cơ thể khẽ rùng mình, hiển nhiên là bị sát khí ảnh hưởng. Oan hồn bé gái oán khí cực cao, xông vào cổ hắn mà cắn xé.

Lạc Phong Tiếu bị cắn nhưng như chẳng cảm thấy gì, lao đến cạnh bé gái, tay cầm cành liễu đẫm nước, vẩy lên mặt nó.

"Mau động thủ!"

Bé gái vốn đã yếu ớt, cơ thể chợt cứng đờ như sắp tắt thở, oan hồn có chút ngây ra không biết làm sao. Tôi vội niệm chú, sát khí của trận pháp đẩy lên đỉnh điểm, khống chế lấy oan hồn. Nhân cơ hội, Lạc Phong Tiếu rút lá bùa ra, dán vào trán nó.

Bắt được oan hồn bé gái, tôi dùng chân xóa bỏ vòng tròn, để Lạc Phong Tiếu có thể thoát ra.

"Không sao chứ?" Tôi căng thẳng hỏi.

Hắn hít sâu một hơi, sắc mặt hồng hào trở lại, vỗ vỗ vai ý bảo không cần lo lắng.

Chúng tôi bế bé gái lên giường, Lạc Phong Tiếu xoa khắp toàn thân giúp nó khôi phục dương khí. Tôi vội thắp nén trấn hồn hương, mùi hương có thể dưỡng hồn, bù đắp nguyên khí tổn thất, có tác dụng an thần.

Trần lão gia cảm kích lắm, cứ luôn miệng nói lời cảm tạ, Lạc Phong Khiếu cũng chẳng khách khí, nói: "Tiểu quỷ mà đến Hứa tiên sinh cũng bó tay hình như không mạnh lắm nhỉ? Chắc do số chúng tôi may mắn, cho nên ông ấy mới không đắc ý được."

Hứa Long Sinh giận đến đỏ bừng mặt, tức tối bỏ đi.

Trần tiểu thư có chút lo lắng nói: "Lạc tiên sinh, các anh đừng chọc giận ông ta. Mặc dù Hứa gia bên ngoài chỉ là một gia tộc bình thường, nhưng thế lực đứng sau rất lớn. Hứa Long Sinh này tiểu nhân, chắc chắn sẽ ghi thù, thế này đi, tôi sẽ chuẩn bị một phần lễ lạt cho ông ấy đẹp mặt, nói không chừng sẽ không tìm các anh gây chuyện nữa."

Lạc Phong Tiếu xua tay: "Khỏi cần, việc này tôi đã có tính toán rồi."

Tôi đưa lá bùa phong ấn oan hồn cho Trần lão gia: "Trần lão gia, dù sao đây cũng là con gái của ông, tôi không nên mang đi. Ông đặt lá bùa trước tượng thần, mỗi ngày thắp ba nén nhang, niệm vãng sinh chú. Đủ bảy bảy bốn chín ngày là nó có thể xuống địa phủ. Nhang cũng không được dùng loại nhang bình thường, mà phải là trấn hồn hương của tôi mới có tác dụng."

Trần lão gia gật đầu lia lịa, vội đưa cho chúng tôi một xấp tiền. Lạc Phong Tiếu không cầm tiền, nói: "Trần lão gia, thứ cho tôi mạo muội, tôi nghe nói nhà ông có một cây thước sắt do tổ tiên để lại. Tôi không cần tiền, chỉ cần ông cho tôi mượn cây thước dùng trong ba năm là được."

Trần lão gia do dự, Trần tiểu thư vội nói: "Cha, nếu không có Lạc tiên sinh giúp đỡ, em gái con đã không qua khỏi. Mặc dù cây thước do tổ tiên để lại, nhưng nhà ta đâu có dùng đến nó, chi bằng cứ cho Lạc tiên sinh mượn đi."

"Nhưng ông con đã nói...haiz thôi được. Nhưng tôi có một điều kiện, các cậu cầm thước của Trần gia, sau này Trần gia gặp ma quỷ quấy phá thì hai cậu phải giúp đỡ."

Trong nhà thờ tổ phía sau căn biệt thự, Trần lão gia lấy ra một cái hộp gỗ đựng một cái thước bằng sắt trông rất bình thường, không nhìn ra nó có gì đặc biệt. Lạc Phong Tiếu cầm cái thước lên, trông có vẻ rất hài lòng.

Rời khỏi nhà Trần gia, trên đường đi tôi hỏi: "Mục đích chính của anh là cái thước này à?"

Hắn gõ đầu tôi một cái: "Là chuẩn bị cho cậu đấy, tới đây cậu sẽ gặp rất nhiều chuyện, vì một số lý do anh không giúp cậu được, cậu phải dựa vào chính mình."

"Anh phải đi à?" Tôi buột miệng hỏi.

Lạc Phong Tiếu xoa tay: "Sao thế, không nỡ rời xa anh à?"

Tôi ngập ngừng, đột ngột được hắn giúp, rồi đột ngột hắn bỏ đi, trong lòng khó tránh khỏi hụt hẫng, hắn vỗ vai tôi nói: "Ta phải đi Linh Ngưỡng sơn, có việc sẽ về tìm cậu. Nếu gặp phải chuyện gì thì đừng gọi điện, cứ nhắn tin cho ta là được."

Lạc Phong Tiếu vừa nói vừa xua tay, chân đã bước đi, thân ảnh dần chìm vào bóng đêm. Tôi đứng giữa gió lạnh, ngây người một lúc mới nhận ra, hắn đi thật rồi.

Quay về phố Ma, lại bắt gặp người đàn ông ăn rách rưới ngồi ngoài cửa, tay cầm cái bát vỡ. Trông thấy tôi, anh ta kích động kêu lên: "Cậu đây rồi, cậu chạy không thoát đâu. Cậu bảo tìm cánh tay về cho tôi cơ mà, tay đâu?"

Tâm trạng đang không tốt, tôi nổi nóng, cái đồ không biết điều này, ta bố thí cho ngươi, không biết ơn lại còn bám riết lấy. Ai biết ngươi chết từ bao giờ, thi thể có khi mục nát hết rồi, ta đi đâu tìm tay cho ngươi được?

Nghĩ đoạn liền mở cửa vào trong lấy ít giấy tiền và nhang thơm ra đốt. Gã ăn mày chạy tới hít hà, nét mặt si ngốc.

"Cầm tiền rồi đi đi, xuống âm tào địa phủ mà báo danh."

"Không đi, cậu phải tìm tay cho tôi, nếu không thì không xong với tôi đâu."

Tôi nhếch mép cười lạnh, đúng là lòng tốt thì không nên tùy tiện bố thí. Gã ăn mày toát ra khí tức âm tà, hai con mắt đen kịt: "Hừ, ngươi không tìm thấy thì phải đền. Chặt tay ngươi đưa cho ta, nếu không ta giết cả nhà ngươi!"

Ma quỷ tồn tại bằng oán niệm, tồn tại càng lâu càng mất nhân tính, không đáng được cảm thông. Tôi vung cây thước sắt lên mà đánh, gã ăn mày hét thảm, toàn thân bốc cháy rồi tan thành khói bụi.

Giật mình kinh ngạc, cái thước này có uy lực lớn như vậy ư?

Sáng sớm hôm sau, tôi chuẩn bị ít giấy tiền và nhang thơm, đi về phía đông huyện thành. Nơi đây có một ngọn đồi nhỏ, gọi là Hổ Quỷ khâu, nghe nói trước đây có hổ ăn thịt người, gây họa cho dân. Sau này bị một thợ săn tiêu diệt, dân chúng ở đây liền lập đền thờ để tưởng nhớ.

Gian thờ phụng gọi là Hổ Quỷ miếu, hồi nhỏ tôi hay theo ông nội tới đây thắp nhang.

Lần trước Dao cô nương có để lại cho tôi tờ giấy, nhờ tôi đến cúng tế một vị cố nhân, vị trí ở ngay khe núi phía sau Hổ Quỷ miếu. Khu này cây cối um tùm, có một ngôi mộ lớn bị phá.

Tấm bia đá vỡ nát, mộ cũng bị đào bới, giống như bị đám trộm mộ khai quật, xương cốt vứt đầy ra ngoài, rất thê thảm. Cổ nhân có câu, hạ thổ vi an, việc đào bới mồ mả, ném di cốt bừa bãi này không chỉ là hành vi bất chính, mà còn làm tổn hại âm đức của chính người đó.

Trên tấm bia vẫn miễn cưỡng có thể đọc được, là chữ triện nhỏ, viết rằng: "Thượng triều kim khuyết, đề nhiếp đô linh, siêu trác kỷ cương, trảm yêu trấn quỷ." Bên cạnh còn có dòng chữ nhỏ: "Phụng trấn Hổ Khâu" nhưng phần tên phía sau lại bị cố ý cạo mất.

Tôi đoán đây là tấm bia được hoàng thượng sắc phong, là tướng lĩnh phụ trách trấn thủ một phương, nên nhớ đó là cố nhân mà Dao cô nương nhờ tôi đến cúng tế.

Gom hết những mảnh xương vương vãi lại một chỗ, tôi chôn xuống mộ. Do quan tài đã bị phá, chỉ có thể dùng vải thêu chim hạc phi thiên gói lại, mang ý nghĩa vẹn toàn. Sau đó sửa sang lại mộ phần, phát cỏ, đốt nến, hóa chút tiền giấy.

Theo lời dặn của Dao cô nương, tôi căm ba ngọn trấn hồn hương trước mộ, hương này có tác dụng an ủi linh hồn, hồn ma ngửi hương này có thể nói là lợi nhiều hơn hại.

Sau khi làm xong mọi việc, trời đã xẩm tối, lúc quay về chợt thấy phía bên miếu Quỷ Hổ có ánh lửa, mấy thôn dân gần đó đang dựng lều. Tôi đi qua xem náo nhiệt, hóa ra sắp đến ngày lễ Hổ tướng quân, mọi người quanh đây đến dâng hương, cầu cho gia đình bình an.

Đây là ngôi miếu nhỏ, ít quy tắc, chỉ có một vị quản miếu già do thôn dân mời về, còn đang nấu cháo chia cho mọi người.

Tôi cũng được chia một bát, lấp đầy một bụng nóng hôi hổi. Đang bắt tay cảm ơn thì bỗng di động vang lên, đầu bên kia, Trần tiểu thư căng thẳng nói: "Lý tiên sinh, anh trai anh có đó không? Sao tôi gọi điện chi anh ấy không được?"

"Có chuyện gì vậy?"

"Em gái tôi không xong rồi, các anh mau tới đây!" Cô ta khóc.

Tôi vội bắt xe quay về khu biệt thự Hương Sơn, người trong nhà Trần gia đang rối loạn, bé gái nằm trên giường, cơ thể lạnh lẽo, hình như đã tắt thở. Liếc qua thấy đỉnh đầu và hai vai con bé có ba cái bát nến nhỏ, lửa vẫn đang leo lắt vội châm một nén trấn hồn hương.

Trần lão gia kích động nói: "Chuyện gì thế này? Sẽ không sao chứ, sao lại xảy ra chuyện?"

Mắt ông ta đầy vẻ không tin tưởng, tôi biết ông ta nghi ngờ bản lĩnh của tôi và Lạc Phong Tiếu, sợ làm hại con gái mình nên cũng phải giải thích qua loa.

"Lá bùa đâu, còn ở đó không?"

"Bùa nào?"

"Chính là lá bùa phong ấn oan hồn bé gái song sinh ấy!"

Trần tiểu thư phản ứng nhanh, vội chạy đến trước ban thờ, rồi la lên: "Không có, sao lại mất rồi? Rõ ràng tôi đặt nó dưới tượng thần, chiều nay thắp nhang vẫn còn đó mà?"

Trần lão gia vẫn còn khá tỉnh táo, vội gọi người làm trong nhà lên hỏi. Kết quả có người nói, lúc xẩm tối có thấy tài xế vài phòng. Trần tiểu thư bấm số gọi, nhưng mấy cuộc liền tay tài xế đều không nghe máy.

"Khỏi cần đoán, chắc chắn là tài xế lấy trộm rồi!

Trần tiểu thư kêu lên: "Nhưng anh ta lấy trộm lá bùa làm gì, nó có đáng tiền đâu, bên trong còn có oan hồn..."

"Đương nhiên là có người không muốn thấy Trần gia yên ổn mà tạo sóng gió!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK