Mục lục
Trúng Tà
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lẽ nào Vạn Đại đã bị ai đó mua chuộc mà cố tình đánh lừa tôi?

Không tìm thấy Vạn Đại, sẽ không thể biết sự thật đằng sau, tuy nhiên sự hiềm nghi của Hàn lão đại giờ không nhiều như tôi nghĩ. Vậy sẽ là ai, lẽ nào là Hàn lão nhị, nhưng ông ấy còn suýt bị hồn ma hại chết cơ mà.

Lâm Lộ ung dung nói: "Tôi có thể nói với anh đạo sĩ Tề là hiềm nghi lớn nhất. Nhưng đối tượng hợp tác của ông ấy là ai? Cả Hàn lão gia và Hàn lão nhị đều có thể đóng vai trò này."

Có tiếng chuông điện thoại, Lâm Lộ đưa lên nghe, vui mừng nói: "Tìm được chiếc xe kia rồi, nó chạy về phía đông huyện thành, chúng ta mau đuổi theo. Đi thôi!"

Lâm Lộ quay người chạy nhưng bị tôi giữ lại, cô ta trừng mắt: "Làm gì, định ăn đậu hũ à" (tiếng lóng chỉ việc sàm sỡ).

Tôi đi nép sát vào cửa, ngó nhìn, con phố Ma tối đen thăm thẳm, im lặng đến rợn người, Lâm Lộ cũng nép vào phía sau, hỏi: "Anh nhìn gì thế, có phải có thứ gì không?"

Tôi đưa ngón tay lên ra hiệu im lặng.

Lạch cạch, lạch cạch, từ bóng tối xuất hiện một người đàn ông, chân thấp chân cao đi về phía này. Anh ta đầu đội mũ rơm, tay cầm dao bổ củi, trông giống một tiều phu, một bên chân anh ta bị cụt, máu đen từ ống quần nhỏ xuống tí tách.

Người đàn ông loạng choạng đi tới trước cửa tiệm thì dừng lại, có vẻ như đắn đo, nghi ngờ gì đó. Lâm Lộ thò đầu ra nhìn, đột nhiên đưa tay lên ôm miệng: "Anh ta không có tròng mắt!"

Tôi rút ra một xấp giấy tiền, đặt xuống góc tường, châm lửa đốt. Người đàn ông gương mặt xám xịt, không đến lấy giấy tiền mà lại lững thững bỏ đi.

"Đó là ma à?" Lâm Lộ tò mò.

Thật lạ, sao Lâm Lộ có thể nhìn thấy ma? Bình thường chỉ có người trong giới tôi mới có thể trông thấy ma quỷ, hoặc ai đó dương hỏa yếu, bị ma quỷ theo dõi. Rõ ràng Lâm Lộ rất khỏe mạnh, lại là người ngoại đạo, đúng là khó hiểu.

"Đừng quan tâm quá nhiều chuyện không nên, ma quỷ luôn là lưu luyến cõi đời, thường mang ác niệm quấy phá, nếu kích động chúng, sẽ chuốc lấy hậu quả."

Chợt một chiếc xe cảnh sát chạy tới, là nam cảnh sát trẻ từng thẩm vấn tôi, anh ta tên là La Thiên. Mơt cửa xe, La Thiên ân cần nói: "Tiểu Lộ, em là phụ nữ, sao nửa đêm lại ở cùng một chỗ với nghi phạm trộm xác? Hắn là đồ cặn bã, sẽ hại em đó."

Với những lời lẽ xúc phạm đó, tôi thừa biết hắn có tình ý với Lâm Lộ, cho nên ngứa mắt tôi. Thấy tôi không thèm để ý, La Thiên trợn trừng mắt: "Hừ, anh là cái đồ ăn cắp, đừng tưởng có Hàn nhị gia bảo lãnh là thoát được tội, còn chưa cởi được hiềm nghi đâu."

Lâm Lộ không nhịn được, nói: "La Thiên, anh có thôi đi không hả? Nếu không muốn lái xe thì xuống dưới ngồi."

La Thiên cười: "Chẳng phải là anh đang quan tâm em sao?"

Xe dừng lại tại một căn biệt thự, La Thiên nói đây là một trong những căn nhà thuộc sở hữu của Hàn lão đại, chiếc xe màu xám kia chạy vào trong, từ đó chưa thấy ra ngoài.

"Đi, chúng ta vào trong kiểm tra." Lâm Lộ đầy phấn khích.

Đột nhiên trong biệt thự có tiếng hét, một người phụ nữ loạng choạng chạy ra, kêu lên: "A..a...a, cứu mạng, cứu mạng. Ai đó cứu mạng, có ma!"

Chúng tôi vội xông vào, bà ta là vợ của Hàn lão đại, nét mặt đang vô cùng hoảng sợ, nắm lấy tay áo tôi mà hét: "Cứu, mau cứu chồng con tôi với!"

La Thiên co chân đạp tung cửa, bên trong đầy mùi nhang khói, tro tàn bay khắp nơi. Hàn lão đại quỳ dưới đất, hai tay ôm cổ, miệng kêu ặc ặc như bị bàn tay vô hình nào đó siết chặt. Tên con trai tóc vàng thì nằm im dưới đất, không rõ sống chết.

"Cứu...ặc...cứu mạng!" Hàn lão đại khó khăn kêu.

"Có ma? Để tôi!" Lâm Lộ cầm lấy cái túi do tôi đặc biệt chuẩn bị, thò tay vốc một nắm đậu ném ra. Xèo xèo xèo, một bóng đen bị hất văng, kêu thảm, Hàn lão đại được buông lỏng, ngã vật ra đất.

Bóng đen trừng mắt, một đôi mắt đỏ ọc.

"Lệ quỷ? Mau tránh ra!" Tôi vội la lên, ma quỷ vốn là hồn phách mang đầy oán khí bất tán, hai mắt càng đỏ thì càng đáng sợ.

Con ma cười sằng sặc, mở miệng thổi phù một hơi lên vai Lâm Lộ, gió lạnh thấu xương, tôi có thể cảm nhận được ngọn dương hỏa trên vai cô ấy chao đảo, thiếu chút nữa thì tắt ngấm.

"Muốn chết?" Tôi móc ra một bọc giấy, nên trong là tro tàn của trấn hồn hương, tác dụng chuyên để khắc chế ma quỷ. Bị tôi hắt nắm tro vào người, toàn thân lệ quỷ cháy xém, nó gào lên thê thảm.

Chợt có tiếng niệm chú của ai đó vang vọng, con ma bỗng dưng biến mất.

"Cẩn thận, vẫn còn một con!" Lâm Lộ kêu lên, đúng lúc một luồng âm phong từ phía sau ập tới, hất văng tôi sang bên. Một ma nữ mặt xanh lét, máu chảy ròng ròng, vung tay chụp mạnh vào cổ Hàn lão đại, móng vuốt sắc nhọn cắm ngập yết hầu.

La Thiên vội vàng rút súng, bắn liền hai phát, nhưng đạn đều đi xuyên qua thân hình ma nữ.

Hàn lão đại rùng mình một cái, cổ rỉ máu, sắp tắt thở thì xoẹt, một vệt sáng trắng từ túi tôi bay ra, xuyên thẳng vào người ma nữ. Ma nữ trừng mắt kinh ngạc, nó không dám tin, bùng một tiếng hóa thành tro bụi.

Tôi bước tới nhặt lên, đó chính là mặt ngọc mà Hàn lão gia giấu dưới khe giường, nhìn bề ngoài nó chẳng có gì đặc biệt, không ngờ uy lực lại lớn như vậy.

"Đây...đây là bảo bối gia truyền nhà tôi. Cha chết đi nó liền biến mất." Hàn lão đại trố mắt kinh ngạc: "Sao nó lại ở trên người cậu?"

"Ta tìm mãi không thấy, hóa ra là bị ngươi giấu. Giao ra đây!" Một giọng nói lạnh băng, cao vút cất lên, Tề đạo sĩ bước vào, theo sau hắn là hai vệ sĩ đang xốc hai bên nách phu nhân Hàn lão đại.

"Đừng đưa cho hắn, cha tôi nói, ông ấy gây dựng được cơ nghiệp tất cả đều nhờ mặt ngọc ấy!" Hàn lão đại kêu lên.

"Vậy ông muốn chứng kiến vợ mình chết ư?" Một tên vệ sĩ đưa tay siết cổ phu nhân, mạnh đến nỗi bà ta trợn mắt.

"Đừng, đừng!" Tôi vội xua tay: "Đưa cho ông cũng được thôi, dù sao nó chẳng phải của tôi. Nhưng ông phải trả lời cho rõ ràng mọi chuyện, nếu không tôi thà đập vỡ nó còn hơn."

Tề đạo sĩ cau mày: "Hỏi đi!"

"Xác Hàn lão gia đang ở đâu? Có phải chính ông ăn trộm xác ông ấy không? Hiện giờ tôi là nghi phạm, ông phải giải oan cho tôi!"

Tề đạo sĩ cười nham hiểm: "Đương nhiên là do ta ra tay rồi. Chính ta giết Hàn lão gia mà, xác ông ta vẫn có tác dụng, đời nào để các ngươi hỏa thiêu đốt sạch?"

"Hự!" Thừa cơ chúng tôi đang nói chuyện, Lâm Lộ lao vọt tới tung chân đá một tên vệ sĩ, La Thiên cũng gần như ngay lập tức rút súng bắn liền ba phát về phía Tề đạo sĩ.

Một vệ sĩ bị Lâm Lộ đá ngã, tên còn lại bị đánh vào ngực, buông người phụ nữ đáng thương ra. Tình hình bên La Thiên nguy hiểm hơn, Tề đạo sĩ được ma nữ kéo đi tránh khỏi làn đạn, sau đó vung quỷ trảo vào người anh ta. Toàn thân như bị điện giật, La Thiên tê liệt ngã ra đất, lệ quỷ nhào tới trước ngực, anh ta thất kinh kêu lên: "Mau cứu tôi!" Rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn.

Tôi móc mặt ngọc ra, ném thẳng vào lệ quỷ, thế nhưng mặt ngọc xuyên qua người mà ma nữ chẳng hề bị ảnh hưởng gì.

Tôi ngây người, Tề đại sĩ lao tới nhặt mặt ngọc lên, vui sướng nói: "Đồ ngu, chỉ trong trường hợp người nhà Hàn gia bị uy hiếp thì mặt ngọc mới có hiệu quả. Ngươi làm như vậy căn bản là vô dụng!"

Đoạn, hắn cùng ma nữ chạy ra khỏi biệt thự, tôi không dám đuổi theo, chỉ đứng nhìn chiếc xe màu xám biến mất trong màn đêm.

Hàn lão đại phẫn nộ: "Sao cậu lại ném bảo bối nhà ta đi? Ông già nói không có nó thì chẳng có gì, công ty nhà ta xong đời rồi!"

"Thế ông định đánh đổi nó bằng mạng vợ con mình?" Tôi gằn giọng.

"Không xong rồi, con mình không thở nữa, ông mau tới đây đi!" Tóc vàng nằm im dưới đất, da trắng bệch như tờ giấy, người phụ nữ chạy lại quỳ gối trước mặt tôi, ôm lấy chân tôi mà khóc ròng: "Cứu con tôi với, cứu nó với, nó bị ác ma quấn thân, ban nãy còn như phát điên!"

Tôi bước đến kiểm tra, mặc dù tóc vàng vẫn còn thoi thóp, nhưng đã như cái xác không hồn, năng lượng và tinh thần đã bị đoạt mất.

"Hồn phách cậu ấy bị câu đi rồi, e là lành ít dữ nhiều."

Hàn lão đại hoảng hốt: "Tôi chỉ có nó là con trai duy nhất. Cậu tên Lý Lâm phải không, mau giúo tôi với, giúp tôi cứu nó, muốn bao nhiêu tiền tôi cũng trả!"

Tôi hỏi: "Hàn tiên sinh, chẳng phải Tề đạo sĩ là thủ hạ của ông ư? Sao hắn lại làm hại các ông?"

Hàn lão đại ngơ ngác: "Làm gì có chuyện đó, sao hắn lại là thủ hạ của tôi được? Hắn tên là Tề Hoành, một thầy phong thủy trước đây được cha tôi mời về. Hắn tính toán rất chuẩn nên được cha tôi coi trọng. Khi cha tôi chết, hắn nói xử lý chuyện của ông xong thì duyên phận với nhà tôi cũng hết, sẽ quay về núi tu luyện."

Tề Hoành lại không phải thủ hạ của Hàn lão đại? Tôi chẳng hiểu nổi.

"Hàng năm nhà tôi đều chi rất nhiều tiền cho hắn, hắn lại mang lòng lang dạ sói, nhắm đến bảo bối nhà tôi, còn làm hại con tôi, tôi thề không đội trời chung với hắn!" Lòng đầy căm phẫn, Hàn lão đại nghiến răng, không hề giống như đang giả bộ.

Đột nhiên tôi nhớ đến đoạn đối thoại mình nghe được trong phòng bệnh, hồn phách Hàn lão gí tiêu tán, cần phải tìm một người có huyết thống? Chẳng trách Tề Hoành lại câu hồn tóc vàng đi.

"À phải rồi, cái xác của Hàn lão gia, ông để đâu?"

"Tôi cũng không biết, Tề Hoành nói hắn phải làm lễ cúng tế, đã mang đi mất rồi."

Lâm Lộ cười đắc ý: "Muốn biết không? Cầu xin tôi đi!" Cô ấy giơ điện thoại lên nói: "Ban nãy trước khi vào, tôi đã gắn bộ định vị vào xe hắn rồi."

"Không thể để hắn thoát, nếu không chuyện sẽ rất rắc rối!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK